Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2160 lượt.
nh Tiểu Vũ chỉ là lựa chọn quên đi một chút chuyện cô ấy không muốn nhớ lại nhưng không có lý do gì lại quên mất Đoan Mộc Triển. Y Hi Nhi không quên ngày đó ở trong gian rửa tay trong nhà vệ sinh cô chứng kiến cảnh kích tình của hai người, Đinh Tiểu Vũ yêu Đoan Mộc Triển đây là không thể nghi ngờ nhưng. . . . . . Đinh Tiểu Vũ quên mất Đoan Mộc Triển đây cũng là sự thật.
Trở lại Kuala Lumpur được nửa tháng, Vũ Văn Bác mỗi ngày càng trở nên bận rộn thêm, mỗi ngày Y Hi Nhi chỉ có thể ở ban đêm mới có thể nhìn thấy anh, cô cũng muốn biết Vũ Văn Bác đang làm những chuyện gì rồi lại không muốn đi hỏi.
Lúc trước Y Hi Nhi không sao cả nhưng bây giờ Y Hi Nhi lại chùn lại một chút, tình yêu sẽ cho người ta dũng cảm rồi lại làm cho người ta trở nên mềm yếu.
Y Hi Nhi bắt đầu sợ chiến tranh giữa chính nghĩa cùng tà ác ngay cả nhìn thấy hình ảnh màu sắc đen trắng cũng sẽ ngẩn ra một lúc sau đó cô rất nhanh khôi phục diện mạo vui vẻ, thế nhưng một chút chuyện nhỏ này đương nhiên cũng lọt vào trong mắt của Lâm Hựu Lật.
Lâm Hựu Lật biết giữa Y Hi Nhi và Vũ Văn Bác đã thay đổi không giống trước, biết rất rõ ràng, nhưng lại không thể làm gì .
Nếu như cô là Y Hi Nhi cô cũng sẽ yêu người đàn ông này, bởi vì trong mắt của Vũ Văn Bác thì Y Hi Nhi chính là cả thế giới. Cái thế gian này lại có cô gái nào không rơi vào trong đó đây? Dù cho tình yêu này kết cục không được mỹ lệ, vậy thì phải như thế nào?
Lâm Hựu Lật không dám nói mình rất hiền lành, cũng không phải là người nhiệt tình, nhưng Y Hi Nhi lại đem tất cả phiền não của mình đều nói cho Lâm Hựu Lật. Có lúc nửa đêm khuya khoắt lại bò vào gian phòng nằm ngay bên cạnh của cô, có lúc cô đang nghiên cứu ở phòng nghiên cứu dược vật Y Hi Nhi một mình chạy đến bắt đầu nói lảm nhảm, có lúc. . . . . .
Vô số có lúc rốt cuộc lại để cho Lâm Hựu Lật bộc phát, mặc dù cô không phải thầy thuốc tâm lý, tuy nhiên lại phải chọn thòi gian vào lúc trời trong nắng ấm để trị liệu. Trị liệu cho Y Hi Nhi, những thứ này thành tật xấu rồi.
Không đem Y Hi Nhi kéo về dáng vẻ bình thường, Lâm Hựu Lật cảm giác mình rất nhanh sẽ suy nhược tinh thần , không chỉ muốn ứng phó với Tây Môn Dật ** quấy rầy còn phải đối mặt Y Hi Nhi quấy rầy trên tinh thần, cô cảm thấy mình không nổi điên đã là một kỳ tích rồi.
"Cô nằm yên cho tôi, không được cử động tới cử động lui." Lâm Hựu Lật rống to lên.
Y Hi Nhi vốn là sắp đem mình uốn éo thành bánh quai chèo, cơ thể trải bằng phẳng, ngoan ngoãn nằm không hề cử động, trong lòng lại bắt đầu oán trách , không nhịn được nói ra khỏi miệng: "Cô làm sao lại vô tình như vậy được, thầy thuốc không phải nên cứu chết đỡ thương sao? Tôi đã sắp rối rắm chết cô cũng không an ủi tôi, liền tính tôi không có cho cô tiền thuốc thang cô cũng có thể ở tư cách bạn bè an ủi tôi mới đúng chứ? Tôi biết ngay mà cô nhất định là để ý chút tiền kia, tình nghĩa lạnh ấm, cái thói đời lúc nào thì mới có thể sau cơn mưa trời lại sáng, lúc nào thì. . . . . ."
Không chịu nổi Y Hi Nhi lại lần nữa nói lảm nhảm, hơn nữa suy nghĩ ra làm người ta cực kỳ tức giận, Lâm Hựu Lật bò dậy, lập tức Y Hi Nhi kéo lên, đợi không được cuộc sống trời trong nắng ấm , Lâm Hựu Lật cũng không chịu được nữa, trợn mắt nhìn chằm chằm Y Hi Nhi, "Ta cũng không tin vá lại rồi cô còn có thể há mồm."
Y Hi Nhi vừa thấy tính khí nóng nảy trăm năm nổi nóng của Lâm Hựu Lật tự nhiên lên cơn, chẳng phải quá nghiêm trọng sao? Lúc này một phen kích động, trực tiếp lăn lộn trên mặt đất, thật sợ cô gái máu lạnh Lâm Hựu Lật này làm thật lấy ra mình ra may may vá vá.
Ai biểu người ta là Lâm Hựu Lật bản lĩnh, dù là đem cô hành hạ như chó săn rồi cô ấy cũng có biện pháp làm cô trở lại như cũ, sẽ không ai nhìn ra đã từng có dấu vết bạo lực lại đến lúc đó cô cũng không có chỗ khóc lóc kể lể. Ai kêu nhân phẩm của cô không đủ so với Lâm Hựu Lật, đoán chừng sẽ không ai tin tưởng Lâm Hựu Lật làm chuyện ác?
Mạng nhỏ quan trọng hơn, Y Hi Nhi lập tức ngay tại chỗ lăn một vòng, cút ra khỏi phòng ngủ Lâm Hựu Lật.
Nhưng lăn một vòng, không phải lăn ra ngoài cửa đi mà là lăn đến trên ban công. Y Hi Nhi lại muốn khóc, nhân phẩm cô không phải là quá kém sao?
"Tới đây." Lâm Hựu Lật dù bận nhưng vẫn ung dung mà ngoắc ngoắc tay về phía Y Hi Nhi, mỉm cười nói.
Chỉ thấy Tây Môn Dật trên mặt trắng bệch một hồi, giơ tay Y Hi Nhi trên cổ áo lên không khách khí chút nào hất ra.
Y Hi Nhi từ trên ban công bị Tây Môn Dật vung ra liền bay đến ghế sa lon vải bông trong phòng ngủ, đầu hướng xuống mông chổng lên.
Tây Môn Dật hoàn toàn không có ý gì, vốn muốn giải thích gì đó lại bị ánh mắt cảnh cáo của Lâm Hựu Lật ép trở về, anh không đắc tội nổi cô gái Lâm Hựu Lật bạo lực, biểu cảm là chứng minh tốt nhất.
Anh mỗi buổi tối đều tới ăn vụng, mặc dù sẽ chọc Lâm Hựu Lật tức giận cộng thêm sẽ bị đánh nhưng Lâm Hựu Lật ngày ngày nhốt mình ở viện nghiên cứu lại là phụ nữ thì có thể có bao nhiêu hơi sức chẳng qua là gãi ngứa cho anh mà thôi.
Lâm Hựu Lật hình n