Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2161 lượt.
có thể không? Đây là cuộc sống thực tế không phải vở kịch, cho dù là vở kịch chỉ sợ cũng là bi kịch không thể nào là kịch vui.
Nghĩ đến Vũ Văn Bác, Y Hi Nhi bắt đầu thông suốt, cô phát hiện mình đối với Vũ Văn Bác yêu so với tưởng tượng của bản thân còn nhiều hơn rất nhiều, nhiều đến mức ở thời khắc sống còn vẫn không xua đi bóng dáng của Vũ Văn Bác, nhiều đến mức hiện tại vừa nhìn thấy Vũ Văn Bác đã cảm thấy hạnh phúc liền muốn bật cười liền muốn phải có, nhiều đến mức chính cô cũng phải giật mình.
Nếu như cô không phải là yêu như vẫn nghĩ vậy cũng tốt, nhưng sự thật cô thật rất thích rất thích.
Càng yêu, trong lòng của Y Hi Nhi càng mâu thuẫn, loại mâu thuẫn này ngày càng chèn ép lương tâm của nàng, nàng phải quyết định lựa chọn, giống như Lâm Hựu Lật nói như vậy, hắc ám cùng ánh sáng là không thể nào cùng tồn tại .
"Tôi nói cô thì hiểu cái gì, hoặc là cô bỏ qua thân phận và quang vinh của mình, tham gia vào hội Liệt Diễm, trở thành người phụ nữ của Vũ Văn Bác, nử chủ nhân của hội Liệt Diễm, nhưng tiếp đó cô sẽ phải chịu lương tâm khiển trách, cô đã từng là cảnh sát ưu tú, cô do một tay Cố Nhã Thuần tự mình bồi dưỡng thành thuộc hạ, Cố Nhã Thuần mấy lần bất chấp tính mạng cứu cô, một lần kia ở Ý, còn có lần này ởTrung Đông, ngươi nghĩ kĩ một chút, cô ấy bị thuộc hạ làm tổn thương như vậy về sau sẽ như thế nào?"
Lâm Hựu Lật đem sự thật bày ra, giống như con cá nhìn thấy ánh mặt trời sẽ tử vong, những sự thật này kích thích Y Hi Nhi, không để cho cô không thể không đối mặt với mọi chuyện.
Y Hi Nhi nhớ tới Cố Nhã Thuần lúc ở Trung Đông mặc dù là Y Hi Nhi liều chết đi cứu Cố Nhã Thuần, nhưng trên thực tế nếu không có chân tình, Cố Nhã Thuần sẽ không hao tốn hết thể lực giúp cô và Đinh Tiểu Vũ, cũng không bắn nhau đến bị thương, huống chi, phát súng kia vốn là phải bắn vào đầu của cô mới đúng, là Cố Nhã Thuần một tay ngăn cản.
Y Hi Nhi đột nhiên trầm mặc.
Đúng vậy, Cố Nhã Thuần là người mạnh mẽ như vậy, nửa tháng, chắc hẳn vết thương do bị đạn bắn đã sớm lành, chậm trễ không đến tìm Y Hi Nhi là muốn cho cô một chút thời gian để cô tĩnh ngộ? Nhưng cô vẫn cứ mãi ở trong vòng luẩn quẩn.
"Cô không phải chỉ phải đối mặt với những thứ này không thôi, cô đúng là so với lần đầu tôi gặp thì mạnh hơn rất nhiều, trở nên dũng cảm hơn, không cần sự bảo vệ mà còn có thể bảo vệ người khác, thế nhưng trong xã hội đen này lấy mạng ra đánh cuộc với tình hình hiện tại cũng chẳng có giá trị gì, cô phải cẩn thận từng li từng tí trong cuộc sống, mỗi một ngày đều có vô số người muốn cô chết, cho dù được vây cánh Vũ Văn Bác che chở đi nữa, cuối cùng cũng có giới han, huống chi cô cùng Vũ Văn Bác ở chung một chỗ không phải là chuyện của hai người, nữ chủ nhân của hội Liệt Diễm dễ làm sao?"
Lâm Hựu Lật từng bước từng bước mà ép sát , giọng nói sắc bén mà quyết tuyệt, cô phải làm những cái mơ hồ của cô gái này thức tỉnh, không biết là nên hi vọng cô tiếp tục yêu hay là thoát ra ngoài, đứng ở lập trường của bằng hữu, cô hy vọng là vế sau, dù sao xã hội đen không phải là nơi dễ sống như vậy, nhất là đứng phía sau một người đàn ông như thế, muốn sóng vai đứng thẳng Y Hi Nhi còn kém rất nhiều, cô sẽ rất mệt mỏi.
"Tạm thời không nói người khác, chỉ hỏi một chút Tây Môn Dật được rồi, trong cảm nhận của anh thì nữ chủ nhân của hội Liệt Diễm là như vậy sao? Dẹp bỏ tình cảm riêng tư, anh cảm thấy cô ấy có tư cách làm nữ chủ hội Liệt Diễm sao?"
Lâm Hựu Lật xoay chuyển câu chuyện, Tây Môn Dật thở dài, lặng lẽ lắc đầu.
Quả thật, dẹp bỏ tình cảm ở bên trong, Y Hi Nhi đích xác là không đủ tư cách là nữ chủ nhân cai quản hội Liệt Diễm, làm chủ hội Liệt Diễm phải có sự thông minh quả quyết, không nhất định cô phải quyết định sách lược cao siêu nhưng tối thiểu phải có khả năng bảo vệ hội Liệt Diễm từ trên xuống dưới vài chục vạn đám người rải rác toàn thế giới. Mà Y Hi Nhi thông minh có thừa lại chưa đủ quả quyết, nói cho cùng, Y Hi Nhi dù sao trải qua quá ít chuyện, có thể nàng đang trưởng thành dần nhưng trước mắt xem ra cơ bản không có năng lực kia.
Nhưng cho dù Y Hi Nhi có một ngày làm đến rồi, có tư cách cùng Vũ Văn Bác kề vai chiến đấu rồi liệu khi đó Y Hi Nhi còn có thể vui vẻ sao?
Y Hi Nhi tự mình cũng biết rõ, cho nên không dám nhìn đáp án của Tây Môn Dật, cô chỉ lặng lẽ cúi đầu.
"Được rồi, Vũ Văn Bác rất yêu cô, hắn nguyện ý vì cô từ bỏ tất cả, cùng với cô ở cái địa phương Hạ Môn nhỏ này trải qua cuộc sống, nhưng cô cảm thấy người kiêu ngạo như Vũ Văn Bác, cái chỗ Hạ Môn này thích hợp với hắn sao? Vũ Văn Bác xác thực là xã hội đen vô vàng tội ác, nhưng bằng lương tâm nói, hắn thật sự là nhân vật quyết định mọi sách lược, người như vậy tất nhiên phải làm một sự nghiệp to lớn. Cô nghe đây, tôi nói là tất nhiên mặc kệ ở nơi nào, Vũ Văn Bác tuyệt đối không thích hợp với cuộc sống bình thường." Lâm Hựu Lật không muốn nói tốt cho Vũ Văn Bác, nhưng trên thực tế sự việc như vậy cho nên Lâm Hựu Lật dù nói rồi vẫn là rất bất đắc dĩ.
Nói tới chỗ này, Lâm Hựu Lật dừng lại, Y Hi Nhi cần phải có thời gian s