Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.
hôm nay không thể diễn anh hùng đành diễn lãng tử si tình vậy, anh không tin Lâm Hựu Lật cuối cùng vẫn không khuất phục anh. Dù sao loại chuyện nhỏ như thế này, để cho người phụ nữ của hắn hài lòng một chút đi, có điều có thể sẽ rất nhanh đau lòng.
"Em thật sự không thích tôi sao!" giọng Tây Môn Dật nghe có chút thê lương, ánh mắt ảm đạm đi không ít, Lâm Hựu Lật có chút chột dạ nên không dám ngẩng đầu nhìn thẳng Tây Môn Dật, nếu không dùng ánh mắt sắc bén của cô nhất định có thể nhìn ra chút gì.
Thấy Lâm Hựu Lật không trả lời, Tây Môn Dật không từ bỏ ý định, hỏi tiếp lần nữa: "Em nói cho tôi biết, một chút xíu cũng không có sao? Không có thích qua sao?"
Lâm Hựu Lật kiên quyết lắc đầu một cái, nên đoạn phải đoạn, nếu không sẽ chỉ làm chuyện càng thêm hỏng bét mà thôi.
Thích không? Sớm đã biết thành cái cảm giác gì, cô không phải là thiếu nữ mười tám tuổi, không thích hợp nói những thứ như chuyện tình tình ái ái rồi, chỉ có thích hợp hay không thích hợp mà thôi, Lâm Hựu Lật lặng lẽ tự nói với mình trong lòng.
"Tôi không muốn lừa dối anh, tôi. . . . . ."
"Không cần nói, tôi hiểu biết rõ rồi, cảm ơn em đã thẳng thắn." Tây Môn Dật không đợi Lâm Hựu Lật trả lời, trực tiếp cắt ngang, anh sợ đáp án này, cho dù trong lòng biết nhưng chính tai nghe thấy lại là một chuyện khác.
Tây Môn Dật nói xong, có chút chán chường, nắm tóc, không có sự tự nhiên thường ngày, lặng lẽ mà rời khỏi, để lại một bóng lưng có chút chán chường cùng tang thương cho Lâm Hựu Lật.
Lâm Hựu Lật nghe được tiếng bước chân Tây Môn Dật rời đi, không tự chủ giương mắt nhìn lên, nhìn về phía Tây Môn Dật biến mất. Không biết vì sao nhìn thấy vốn là cần tỉnh ngộ, vốn là cần rời khỏi người đó lại chợt có một loại tâm tình không muốn đại khái, có lẽ đây là một loại thói quen. Thói quen là một thứ rất đáng sợ, sẽ làm cho người ta bất tri bất giác bị đắm chìm. Tây Môn Dật vẫn nỗ lực theo đuổi lâu như vậy tới bây giờ cuối cùng cũng không có uổng phí, chí ít, cô vẫn cảm thấy trong lòng có chút không nỡ.
Tự cười giễu mình, Lâm Hựu Lật thu ánh mắt lại, cái loại tình cảm rẻ mạt đó cô không cần.
Cũng chính lúc thu hồi tầm nhìn này, trong ánh mắt lộ ra đôi nét ý vị khó hiểu, trong ánh mắt kia giống như là đang thiêu đốt dâng lên một ngọn lửa nhưng rất nhanh lại ẩn dấu đi.
Y Hi Nhi ở nơi nào đó bị Lâm Hựu Lật kích thích, đợi cô đến lúc cô phục hồi tinh thần thì đã bất tri bất giác đi tới phòng làm việc của Vũ Văn Bác rồi.
Đoan Mộc Triển vừa đẩy cửa đi ra ngoài, ngẩn người một chút, trong mắt khẽ tối một chút, thấy Y Hi Nhi anh liền nhớ cô gái đã từng kề cận của mình hôm nay tự nhiên đã quên anh phải sạch sẽ, mỗi khi nhìn thấy anh dù cố gắng giả bộ ra dáng vẻ thân thiện nhưng trong mắt vẫn rất xa lạ như đang nhắc nhở anh, Đinh Tiểu Vũ đã không còn là Đinh Tiểu Vũ nữa rồi.
Nhường đường cho Y Hi Nhi đi vào, Đoan Mộc Triển mới phát hiện Y Hi Nhi vốn là ánh mặt trời hoạt bát hôm nay lại bày ra bộ dạng mất hồn mất vía, cảm thấy có chút không đúng nhưng anh hiện tại cũng không có thời gian đi qua hỏi. Đến nơi này thì tự nhiên lão đại sẽ quản, anh còn phải nhanh đi tìm phiền toái nhỏ của mình thôi.
Vũ Văn Bác nghe thấy hơi thở cũng biết là Y Hi Nhi, bỏ công việc xuống, ngẩng lên đón tiếp, ôm thân thể mềm mại của Y Hi Nhi thật chặt, vùi mặt vào trong mái tóc rơi lả tả của Y Hi Nhi.
Anh nhìn cũng biết có chuyện, xem ra theo dự liệu vẫn có chuyện xảy ra.
Nhẹ nhàng hôn một cái lên cổ Y Hi Nhi, giọng hơi khàn khàn hỏi: "Cố Nhã Thuần cùng Lâm Hựu Lật liên kết phải không?" Y Hi Nhi nghe được âm thanh lấy lại tinh thần, có chút kinh ngạc, tại sao Vũ Văn Bác biết?
Thấy phản ứng của Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác biết chuyện thật sự xảy ra. Gặp phải chuyện như thế khó trách tiểu cô nương đáng yêu của anh hoảng sợ.
"Chớ buồn, anh sẽ rất đau lòng ." Vũ Văn Bác hôn lên đôi ánh mắt đen trong suốt, không nỡ để cô gái mà anh yêu chịu uất ức.
"Nhưng em. . . . . ." Y Hi Nhi nghẹn ngào, đến giờ phút này, Y Hi Nhi mới vỡ òa, khóc to lên.
Vũ Văn Bác chưa từng thấy qua cảnh Y Hi Nhi khóc lớn như thế, lập tức không biết làm sao, chỉ có thể ôm thật chặt cô, thỉnh thoảng lại vỗ về phía sau lưng của cô, cho cô một cái ôm ấm áp trong ngực.
Y Hi Nhi không khóc thì không sao, lần đầu tiên trong đời khóc lớn liền khóc đến oanh động, cả giờ trôi qua lúc này Y Hi Nhi mới thút tha thút thít ngừng lại, vô dụng giống như một đứa bé, lúc này Vũ Văn Bác giống cây cỏ cứu mạng cô, bắt được liền không bỏ được cũng không chịu nới lỏng tay.
Vũ Văn Bác nhìn cô gái nhỏ nắm chặt mình không thả, trong lòng mềm nhũn, đau lòng vuốt ve đầu Y Hi Nhi.
"Em. . . . . . Thân phận của chúng ta, em cũng muốn không chú ý tất cả cùng anh ở chung một chỗ. . . . . . Em vốn luôn như vậy nhưng tới bây giờ mới phát hiện thì ra là như vậy, lại có cảm giác mình thấy thẹn đối với đảng giáo dục, em. . . . . . em. . . . . ." Y Hi Nhi đứt quãng nói.
Đúng vậy, vốn cho là mình sẽ không cần để ý bước vào xã hội đen đi theo Vũ Văn Bác nhưng hôm nay cô lại phát hiện mình không làm đư