Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.
bất tỉnh, trọng lượng cơ thể vẫn còn nên có sức nặng.
Bởi vì một người lúc hôn mê không có ý thức tự chủ, trọng lượng của họ sẽ gấp hai sức nặng so với ở thời điểm tỉnh táo.
Ba ngày sau.
Sân bay Hạ Môn.
Một cô gái tóc dài đeo kính mát lôi va li hành lý, cầm trong tay một quyển tạp chí Ruili [Thụy Lệ'>(*) mới nhất, lặng lẽ xuất hiện trong một góc ở sân bay.
(*) chắc là một tạp chí nổi tiếng nào đó
Bầu trời Hạ Môn, xanh thẳm mà cao xa.
Độ ẩm đặc hữu của cảng biển khiến Lâm Hựu Lật nhíu mày, cô không thích cảm giác ươn ướt, cô thích mùi vị ánh mặt trời, thật may là, ánh mặt trời Hạ Môn coi như là làm cho người ta vui mừng đáng giá.
Ánh mặt trời, cô hiện tại muốn đi tìm nhất là ánh mặt trời.
Chuyện này do cô dựng lên, tự nhiên thời điểm cô cần trợ giúp, người kia cũng phải trợ giúp cô, nếu không, cô sẽ làm tên ngu ngốc kia rất không vui vẻ, dù sao cô có rất nhiều biện pháp. (ý nói anh Tây Môn Dật đã hỗ trợ cho kế hoạch trốn thoát ấy ạ)
"Leng keng! Leng keng! Leng keng!" Lâm Hựu Lật nhấn ba lần cái chuông cửa, sau đó đứng ở một bên chờ người mở cửa.
Nhưng đợi đã lâu mà không ai ra ngoài mở cửa.
Lâm Hựu Lật nhíu lông mày xinh đẹp lại, móc ra trong bóp da trước mặt một cái kẹp tóc, đưa vào khóa cửa bên trong, rất nhanh, cửa mở ra rồi.
Bên trong vô cùng dơ dáy bẩn thỉu, hơn nữa còn có một cỗ mùi hôi thối.
Dịch Đình không hề có thói quen thuận tay đem đồ mang đi, cô không biết cô ấy ăn không hết một thùng mỳ ăn liền đã để lại đến mấy tháng rồi khiến Lâm Hựu Lật thiếu chút nữa không thở nổi.
Cũng tốt, nếu không có ai ở đây vậy trước tiên yên tĩnh một chút đi, dù sao cái chỗ này rất an toàn, khẳng định Tây Môn Dật không ngờ cư nhiên cô sẽ ở chỗ này, hơn nữa còn ở nơi Y Hi Nhi đã từng ở qua, Dịch Đình cho dù đã nói phải giúp một tay cũng không thể sẽ về Hạ Môn ngay.
Nói đến Dịch Đình, cô gái kia so với tưởng tượng của cô thông minh hơn rất nhiều, nhưng cũng đều nhờ cô ấy, nếu như không có Dịch Đình đắc lực tương trợ, Tây Môn Dật cũng sẽ không có nhiều thời giờ như vậy đi hành hạ cô, một món nợ này, về sau cô sẽ chậm chậm coi lại.
Thân thể căng thẳng của Lâm Hựu Lật cho tới giờ khắc này mới được thả lỏng, trải qua thời gian dài chịu đựng rốt cuộc cũng có thể tháo xuống.
Không để ý trong phòng dơ dáy bẩn thỉu bốc mùi, Lâm Hựu Lật nằm trên ghế sa lon, ngủ mê man, ngủ một cái liền ngủ ba ngày.
Đang lúc Tây Môn Dật điên cuồng tìm người, Y Hi Nhi quả thật lại đang rất hạnh phúc.
Cô thật không ngờ là Cố Nhã Thuần và Vũ Văn Bác thật cùng chung sống, hơn nữa còn liên thủ trên thương trường bất luận làm gì cũng đều sinh lợi, đến nỗi giờ thời gian Cố Nhã Thuần và Vũ Văn Bác đi chung với nhau so với chính tông bạn gái là cô còn nhiều hơn rất nhiều.
Cố Nhã Thuần mà có tức giận không tiêu chẳng qua là phát hết trên người Đoan Mộc Thác mà thôi. Nếu không phải Đoan Mộc Thác đến, chức vụ của cô cũng sẽ không bị đình chỉ nhưng bây giờ cái tên Đoan Mộc Thác này sau khi lấy được chức vị mà cô đã cố gắng có được lại cư nhiên không cần.
Đây đối với Cố Nhã Thuần mà nói quả thật là một loại sỉ nhục quá lớn.
Vì vậy, Cố Nhã Thuần cứ ba ngày hai bữa liền cùng Đoan Mộc Thác đấu đá, người chủ trì là Y Hi Nhi. Theo đạo lý mà nói, Y Hi Nhi phải vô cùng vui lòng muốn làm chuyện này nhưng trên thực tế Y Hi Nhi đảm đương có chút bất đắc dĩ cùng với nhàm chán.
Mặc dù cả hai đều là những người rất uy vũ nhưng khi nhìn đến đấu đá giữa bọn họ, Y Hi Nhi liền không nhịn được hoài nghi trí thông minh hai người đó có phải có vấn đề hay không.
"Một hai ba bắt đầu!" Y Hi Nhi không còn hơi sức kêu, phất cái cờ nhỏ trong tay xuống.
"Xì xà xì xụp. . . . . ."
"Xì xà xì xụp. . . . . ."
Nghe âm thanh như thế ngàn vạn lần không được cho là tiếng súng, càng thêm đừng tưởng rằng là tiếng bắn tên, cái âm thanh làm người ta điếc tai phát ra này là tiếng ăn mì.
Nghe một chút, ăn mì tranh tài, xem ai ăn hết trước một bát mì, trên đời này còn có kiểu so tài làm người ta cả người nổi da gà như vậy sao? Nhất là hai nhân vật tranh tài cũng rất là oai phong, Y Hi Nhi đã cảm thấy mình mới bắt đầu đã xuất hiện triệu chứng cơ tim mệt mỏi.
Không được, cô muốn đi tìm Lâm Hựu Lật, cô phải trị bệnh, không trị sẽ chết, không đúng, cô là người bình thường rất tốt chữa bệnh gì, muốn trị cũng là trị đồ quỷ hai người ngây thơ này thôi.
Xem ra, ở trước hai con người không bình thường này, người bình thường sẽ không đất dung thân.
"Đông!" Đoan Mộc Thác để bát xuống trước tiên.
"Tôi ăn xong rồi." Cố Nhã Thuần trong miệng còn chứa một sợi mì, hô to một tiếng, sau đó mới khí phách buông bát xuống .
"Tôi thắng."
"Tôi thắng."
Hai người nhìn lẫn nhau một chút, sau đó đồng thanh nói.
Khóe miệng Y Hi Nhi co giật, nhìn biểu hiện tương đối non nớt của hai người trước mặt mình, im lặng hỏi ông trời, cô quyết định chưa muốn xen vào, loại kỹ thuật đơn giản này không thích hợp để cô làm.
"Là tôi nói ra trước." Thanh âm Cố Nhã Thuần khí phách để lộ ra một cỗ vô lại.
"Tôi để bát xuống trước." Th