Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.
, thậm chí là tình yêu?
Đám thanh thiếu niên sau khi đi là một người bệnh già nua mắc chứng si ngốc ngồi ở bên cạnh Cố Nhã Thuần, ông là cụ già một hơn 80 tuổi, không nói lời nào, không nhìn người khác, chỉ lặng lẽ đắm chìm trong trong thế giới của bản thân, một mình ngồi xuống nhắm mắt cả giờ, ngay cả mắt cũng không nhúc nhích.
Cố Nhã Thuần nhìn cụ già, nghĩ đến 29 năm mình đã trãi qua.
Cô y tá cuối cùng cũng mang Y Hi Nhi ra ngoài, Y Hi Nhi khuôn mặt tràn đầy tươi cười, nói cám ơn với cô y tá.
Trời chiều chói lọi trong một khắc kia chiếu trên mặt Y Hi Nhi, mặc dù là trời chiều, lại như ban ngày tinh thần sinh động phấn chấn.
Cố Nhã Thuần quyết định một cái, sau đó đi về hướng Y Hi Nhi.
Đợi đến thời điểm các cô ra khỏi bệnh viện Trường Canh, đợi họ chính là Vũ Văn Bác.
Ánh mắt Vũ Văn Bác vẫn không rời người Y Hi Nhi, nhưng lời nói lại hướng về phía Cố Nhã Thuần nói, "Tôi nghĩ chúng ta cần hảo hảo nói chuyện một chút."
"Tốt, tôi cũng đang có ý đó." Cố Nhã Thuần cười nói, bởi vì trong lòng đã không còn sợ hãi rồi nên tâm tình như vân đạm phong khinh.
(*) Vân đạm phong khinh: chỉ sự thờ ơ, hờ hửng như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi.
"Thác, Hi Nhi liền giao cho cậu rồi." Vũ Văn Bác nói xong, vào xe Cố Nhã Thuần.
Nhìn xe Cố Nhã Thuần rời đi, khóe mắt Y Hi Nhi đã có chút ươn ướt.
Quản gia đứng ở một bên, cũng lặng lẽ lau lệ, xem ra, nữ chủ nhân của ông rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt, không hề khép kín nội tâm của mình nữa rồi.
"Hi Nhi, em làm sao vậy? Không có việc gì chứ?" Đoan Mộc Thác hỏi, ánh mắt cũng vẫn không rời khỏi người của Y Hi Nhi.
"Yên tâm đi, thân thể của tôi rất cường tráng, y thuật của Lâm Hựu Lật rất cao minh, không những đem đầu óc của tôi chữa hết mà còn làm cho tôi thêm khỏe mạnh hơn so với trước kia." Y Hi Nhi cười nói, làm động tác khỏe khoắn tỏ vẻ mình rất cường tráng.
Đáng tiếc, trên bụng đau đớn làm cô khom người lại, lộ ra vẻ mặt khổ sở.
"Ha ha. . . . . . Đây chính là thân thể cường tráng sao, đừng phô trương quá, nhanh về, tôi giúp em thay thuốc." Đoan Mộc Thác có chút yêu thương sờ sờ đầu Y Hi Nhi, như một ca ca.
"Được rồi, tôi xác thực có chút yếu, cảm giác thế nào bị thương lại luôn là tôi đây? Tiểu thác anh nói tôi sao không phải Lâm Đại Ngọc(*) chuyển thế đây? Tôi là muốn suy tính trước một chút đi lo liệu mai táng." Y Hi Nhi buồn bã nhìn Đoan Mộc Thác.
(*) Lâm Đại Ngọc là một nhân vật trong Hồng Lâu Mộng.
"Đừng, em trước kia không phải tự cho mình là Mẫu dạ xoa(*) ư, lập tức vượt qua có bệnh trên người, cự ly có chút xa a." Đoan Mộc Thác đỡ Y Hi Nhi lên xe, cười nói.
(*) Mẫu dạ xoa: nhân vật trong Thủy Hử, bà là một trong 72 Địa Sát Tinh của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc ( đọc lí lịch bà này có phần hơi rùn rợn)
"Anh còn dám giễu cợt tôi, anh có biết thông cảm không vậy?" Y Hi Nhi cười mắng.
Quản gia đi theo Y Hi Nhi mà rời khỏi.
Trở lại khu biệt thự của Cố Nhã Thuần, Y Hi Nhi nằm trên ghế sa lon để Đoan Mộc Thác giúp cô bôi thuốc, mà cô còn nhàn nhã ăn đồ ăn vặt. Lúc bác sĩ soi dạ dày cô không cho gây tê toàn bộ mà chỉ gây tê một bộ phận nhỏ, uống một một bình thuốc tê nhỏ vào, trong cổ họng không có nửa chút mùi vị, hiện tại phải chịu chút khẩu vị nặng gì đó kích thích vị giác một cái mới được.
Quản gia sắp xếp bữa ăn tối, Đoan Mộc Thác nhìn ông NBA (lạy phật con không hiểu mà nghe nói đây là từ viết tắt của giải bóng rỗ rất nổi tiếng), còn lại Y Hi Nhi lôi ra tạp chí tám trăm năm trước của Cố Nhã Thuần để xem.
Một không khí hoà thuận vui vẻ.
Tám giờ đêm.
Đồ ăn vặt Y Hi Nhi trong bụng đã tiêu hóa không còn nhiều rồi, bắt đầu hát lên khúc vườn không nhà trống.
"Chúng ta không được ăn trước nói sau đi, anh nói hai người bọn họ đi ra ngoài đàm phán lâu như vậy, có thể chợt phát hiện thật rất thích đối phương, vì vậy đi tìm một chỗ uống vài chén rồi không?" Y Hi Nhi đắn đo, đàm phán này cần tới bốn giờ lâu như vậy sao?
"Tôi không có ý kiến." Đoan Mộc Thác ngẩng đầu nói.
"Nếu không thì chờ một chút đi, chốc nữa bọn họ về nhà lại cho họ ăn canh thừa cơm cặn cũng không tiện, nhất là Vũ Văn Bác kim chi ngọc diệp (cành vàng lá ngọc), cho anh ấy uống ly cà phê tốc hành cũng chau mày, canh thừa cơm cặn chắc chắn không chịu nổi." Y Hi Nhi suy nghĩ một chút, cảm thấy nên nhịn thêm chút nữa.
Tí tách, tí tách, tí tách.
Kim chỉ giờ chỉ đúng chín giờ tối.
Y Hi Nhi cũng không kiềm được nữa, bò dậy, "Không được, không được, không thể chờ đợi như vậy, tôi lo lắng hai người đó có khi nào lời lẽ không hợp nên đánh nhau, bản lĩnh hai người bọn họ đoán chừng ngang nhau, rất có thể trực tiếp mà tương tàn. Tôi phải đi nhặt xác bọn họ." Nói là nói như vậy, thật ra Y Hi Nhi cũng biết nhiều nhất chỉ là đánh bất tỉnh đối phương mà thôi.
Có điều lời nói hai người này quá cường hãn người khác nghe đã muốn bất tỉnh, trình độ gây thương tổn rất lớn, cho dù không chết chắc cũng phải cho bọn họ đến bệnh viện trị liệu đó!
"Không đâu, lão đại không phải người dễ kích động." Đoan Mộc Thác rất khẳng định nói.
"Nh