Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342105
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.
nhìn bóng lưng cô gái ngoại quốc, khóe miệng nở một nụ cười xấu xa, sau đó cúi lưng xuống lẻn trốn đi.
Nói giỡn, cố gắng cả nửa ngày, kết quả còn không có cơ hội đánh vào chính diện đã bị thu phục, vẫn là Y Hi Nhi cô sao? Dĩ nhiên không phải rồi, cho nên, đây chính là kế hoạch trường kì kháng chiến lợi dụng vài tháng làm Vũ Văn Bác mất cảnh giác, sau đó dễ dàng chạy trốn.
Không phải hiện tại Y Hi Nhi không thích Vũ Văn Bác nữa, cũng không phải cô cảm thấy mình có gánh nặng vướng bận, cũng không phải đột nhiên cô lại bắt đầu muốn làm cho mình vĩ đại hơn một chút, càng không phải vì muốn hành hạ Vũ Văn Bác.
Rất đơn giản, cực kì đơn giản , đầu óc Y Hi Nhi có bệnh!
Giống như là một người tốn thật là nhiều công sức đi học rồi thi tốt nghiệp trung học, cuối cùng vì điểm thi cách điểm thi đậu của trường đại học chuyên ngành mình thích một chút mà tùy tiện học một chuyên ngành mình không thích cũng không ghét, hao phí thời gian bốn năm rồi tốt nghiệp, mặc dù không thích nghề này, nhưng phải đổi nghề cũng rất khó khăn, vì vậy không thể làm gì khác hơn là tiếp tục công việc, giống như Y Hi Nhi hiện tại, vẫn muốn trốn đi tuy nhiên lại không có cơ hội, chỉ cần tìm được thời cơ thích hợp là sau đó làm ngay nên chuyện đáng kinh ngạc.
Tình huống của Y Hi Nhi có chút tương tự.
Lúc mới bắt đầu Y Hi Nhi thế nào cũng không nghĩ ra Vũ Văn Bác lại có thể vì mình mà phiêu bạch, bây giờ mặc dù phiêu thành nửa hắc nửa bạch xám xịt, nhưng dầu gì bọn họ cũng có thể quang minh chính đại ở cùng một chỗ. Chỉ là tư tưởng đứng nhất trong đầu cô vẫn xua mãi không đi được, mặc dù đã gả cho Vũ Văn Bác rồi nhưng đã từng có tư tưởng nỗ lực lâu như vậy, kêu cô từ bỏ là không thể cho nên vẫn muốn tiếp tục tiến hành .
Vui vẻ chạy trốn, Y Hi Nhi cảm giác mình thật quá thông minh.
Ánh mặt trời tự do, không khí tự do, tâm tình tự do, không có Vũ Văn Bác ở bên cạnh lải nhải lảm nhảm ôm tới ôm lui, thật là nhẹ nhõm một thân.
Rẽ qua rẽ lại, Y Hi Nhi quẹo vào một con đường nhỏ ít người đi lại trong một khu phố, sau đó như một làn khói rời khỏi Wall Street phồn hoa náo nhiệt.
Y Hi Nhi vui mừng dang đôi tay ra ôm không khí trên thực tế căn bản không thể nào trong sạch một cái, trên mặt đủ các loại sung sướng.
Chỉ là, loại này sung sướng duy trì không tới một phút, Y Hi Nhi đột nhiên cảm thấy đầu mình choáng váng , chân mềm nhũn ra, thân thể nhẹ nhàng.
. . . . . .
Vũ Văn Bác cau mày, nếu không phải Y Hi Nhi lại yêu cầu không được làm mặt lạnh, anh đã sớm không nể mặt rồi.
Nhìn cô gái Anh quốc Daisy trước mắt tự giới thiệu mình nói là bạn tốt của con gái anh, Vũ Văn Bác rất muốn coi như không nhìn cô ta, sau đó trực tiếp vào trong toilet đem cô "con gái" mang đi.
Thời điểm mới bắt đầu, Vũ Văn Bác luôn không tự chủ phát ra hơi thở lạnh lẽo trên người, nhất là anh không thích những nơi náo nhiệt, chỉ cần vừa có người đến gần anh hoặc đến gần Y Hi Nhi, anh lập tức làm cho người ta cảm thấy nhiệt độ chung quanh trực tiếp giảm xuống 0 độ, gương mặt thì có thể dọa chết người, nhưng cứ như vậy Y Hi Nhi không vui, cô muốn cuộc sống đơn giản của một người bình thường thôi.
Có cái người bình thường nào mà gương mặt tùy tùy tiện tiện lạnh xuống sẽ khiến cho người ta cảm thấy sợ đến mềm nhũn chân sao? Không có chứ gì? Nhưng Vũ Văn Bác từ nhỏ đến lớn đều ở trong máu tanh cùng bóng tối mò mẫm lăn lộn, trên người anh tự nhiên phát tán ra đều là hơi thở tử vong, loại cảm giác như đến từ địa ngục, ngoài một vài người không bình thường ra thì người bình thường đương nhiên là không cách nào chịu đựng nổi.
Người không bình thường trước kia Y Hi Nhi cảm thấy rất nhiều, bởi vì vật họp theo loài. Đinh Tiểu Vũ ra đời vốn đã là thần trộm, Cố Nhã Thuần bản lãnh thì quá cường hãn rồi, một cái nhìn căm tức là có thể hù cho kẻ địch mềm nhũn ra tự nhiên cũng không phải là người bình thường. Đoan Mộc Thác, Đoan Mộc Triển, Tây Môn Dật đều rất có bản lãnh lớn lên cùng Vũ Văn Bác, càng không phải là người bình thường. Dịch Đình và Lâm Hựu Lật cũng có thể coi là nửa người bình thường, có nghề nghiệp bình thường, nhưng nội tâm lại không bình thường, thậm chí là quái dị, nhưng ra khỏi cái vòng sinh tồn luẩn quẩn đó, đột nhiên Y Hi Nhi cảm thấy người bên ngoài đều rất yếu ớt.
Vì vậy, Y Hi Nhi hết sức bắt Vũ Văn Bác phải che giấu hơi thở trên người mình, nếu không nghe lời thì căn bản đi chơi không có thú vị, nếu như đụng phải một chút người xấu, sẽ rất nhanh để lộ thân phận ra ngoài, bởi vì đều là người trong bóng tối, rất nhanh có thể ngửi thấy được mùi vị bóng tối này, mà Vũ Văn Bác mặc dù đã phiêu bạch, ai cũng biết mặc dù bây giờ chủ nhân hội Liệt Diễm trên danh nghĩa là Tây Môn Dật, đứng thứ hai là Dịch Đình, cảm giác toàn bộ lãnh đạo trên cao đều đã bị thay đổi hết, thế nhưng thật ra những người này vẫn liều chết vì Vũ Văn Bác .
Cho nên, ám sát và đuổi giết gần như không có khả năng tránh khỏi.
Nghĩ đến an toàn, Vũ Văn Bác lựa chọn cố gắng ẩn dấu hơi thở của mình, tự nói với mình chỉ là một người bình thường mà thôi.
"Hi Nhi