Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Tác giả: Trần Tiểu Na

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2381 lượt.

n Lâm Hựu Lật không hề lo lắng, Y Hi Nhi tức giận bất bình, cái đầu nhỏ lại bộc phát, choáng nha, cô thì như kiến bỏ trên chảo nóng, Lâm Hựu Lật này lại còn nhàn nhã như vậy.
"Tôi nói, cô giúp tôi tìm một chút cũng không mất miếng thịt nào, cô không phải rất ghét Vũ Văn Bác sao? Không phải người ta nói kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè sao? Làm sao cô thấy chết mà không cứu, cô nhất định là cầm tinh con rắn , động vật máu lạnh!"
"Tôi vốn là cầm tinh con rắn ."
Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lâm Hựu Lật, Y Hi Nhi nghẹn họng nhìn trân trối. Thật sự cô không còn cách nào, lại bắt đầu lấy lòng nói: "Cô! Cô giúp tôi một lần nha, nơi này lớn như vậy, người nhiều như vậy, mắt tôi nhìn không tới. Cô cao to, nhìn được xa, giúp tôi nhìn xem hoa đồng cao nhất, cô ấy chính là Cố Á Thuần, cô giúp tôi tìm một chút đi."
Khinh bỉ liếc mắt nhìn Y Hi Nhi lùn hơn mình nửa cái đầu , Lâm Hựu Lật không chịu nổi nói: "Cô đứng ngay ngắn, nếu không phải cô chạy tới chạy lui , đoán chừng Cố Á Thuần đã tìm đến cô rồi." Không có bản lãnh thì không cần đi tìm, tránh lãng phí thời gian.
Cũng đúng, lúc không tìm được Nữ Ma Đầu, Nữ Ma Đầu đã tìm ra cô rồi, suy nghĩ một chút thực lực của mình cùng và Cố Á Thuần cách xa, Y Hi Nhi quyết định vẫn là ngoan ngoãn đứng ngay ngắn, chờ Cố Á Thuần tìm được mình.
Nhìn vẻ mặt khốc khốc của Lâm Hựu Lật, Y Hi Nhi đột nhiên cảm thấy thật ra rất đáng yêu, mặc dù rất khó chịu, nhưng vẫn nguyện ý chỉ điểm cho mình.
Kéo kéo tay áo Lâm Hựu Lật, Y Hi Nhi ngượng ngùng nói: "Cám ơn cô a, tôi vừa rồi gấp gáp, nói chuyện hơi quá, cô đừng so đo."
"Tôi không cùng kẻ ngốc so đo."
"Ai. . . . . . Được rồi, dù sao ở chỗ này cũng không có gì, chúng ta tâm sự thôi."
". . . . . ."
"Vậy trước tiên cô nói đi, , cô cùng người mẫu Đài Loan Lâm Lại Lập có quan hệ như thế nào?"
". . . . . ."
"Cô lấy tên y chang không khác, có phải là chị em song sinh lưu lạc bên ngoài không? Tôi nhìn dáng dấp của cô cũng khá giống mà."
Lâm Hựu Lật vốn không thèm quan tâm đến Y Hi Nhi , nhưng lời của cô thật sự không thể khiến người ta bình tĩnh, từ trong kẽ răng nặn ra: "Chỉ là đồng âm mà thôi!"
"Nha. . . . . . Hiểu, nhưng cô là Lật à? Tiểu Lệ Lệ sao? "
"Hạt dẻ lật!" Đúng là có cái có thể nhịn, có cái không thể nhịn, định lực Vũ Văn Bác sao có thể tốt như vậy, cư nhiên không một chưởng đánh chết người phụ nữ này!
Hít thở sâu một hơi, Lâm Hựu Lật quyết định rời đi, cô thật sự không chịu nổi.
"Ai, cô chờ một chút, chúng ta còn chưa tán gẫu xong đâu, tôi. . . . . . A. . . . . ." Mới vừa muốn chạy ra, lại bị người bên cạnh lôi kéo, quay đầu nhìn lại, không phải chính là Cố Á Thuần cô vẫn tìm kiếm sao?






Công Bố Bệnh Tình!
"Cố đại nhân! Tôi vẫn đi tìm cô đây." Đi theo bước chân Cố Á Thuần lên cầu thang, Y Hi Nhi lấy lòng nói.
Tên ngu ngốc này, làm hại cô vẫn đuổi theo phía sau, lại không dám xuất ra thanh âm kêu cô dừng lại, còn phải thỉnh thoảng nhìn Vũ Văn Bác bên cạnh cô ta, mau tức chết cô, "Tôi nhìn thấy, giống như ngu ngốc chạy loạn khắp nơi."
Cư nhiên bị Lâm Hựu Lật nói trúng, ai! Bên cạnh có hai phụ nữ cường thế, cô thật uất ức chết, "Tôi không phải đã dừng lại sao. . . . . ."
Cố Á Thuần suy nghĩ một chút cảm giác của mình, gặp thuộc hạ đần như vậy, không cam lòng quay đầu lại cho một cái tát, hung tợn nói: "Về sau gặp tình huống tương tự, cô ngàn vạn lần không được chạy loạn, ngoan ngoãn đứng tại chỗ, bởi vì tôi nhất định sẽ tìm cô , biết không?"
Sợ ngẩng đầu nhìn Cố Á Thuần một chút, nhận được ánh mắt giết người của cô, lại càng né vào góc tường. Làm thiên kim đại tiểu thư lâu như vậy , đột nhiên bị đối đãi như đồ bỏ đi, Y Hi Nhi có bao nhiêu uất ức, nhưng uất ức lớn hơn nữa cô cũng chỉ có thể ngậm máu nuốt xuống, ai kêu mình một chuyện cũng làm không xong.
"Ha ha. . . . . ."
Một tiếng cười đột ngột vang lên, nghe ra tâm tình của chủ nhân rất vui vẻ bộ dạng.
Nhìn về phía thanh âm, Lâm Hựu Lật cầm thứ gì đó trong tay, dựa vào ở chỗ rẽ cầu thang.
"Lâm Hựu Lật?" Cô xuất hiện nơi này làm gì?
Khẽ cười đến gần Cố Á Thuần, phách lối cười nói: "Chớ nhìn tôi như vậy, tôi không phải phạm nhân, càng không phải là lũ phế vật, tôi là tới giúp cô “cá thuận nước giong thuyền” ."
Mẹ, cái gì một lũ? Thiệt thòi tôi sùng bái cô như vậy, còn nói tôi là phế vật, lão nương mới không phải phế vật đâu. Chỉ là đây không phải sở trường của cô mà thôi? Y Hi Nhi tức giận bất bình nhìn Lâm Hựu Lật, rồi lại không dám nói lời nào, sợ quấy rầy Nữ Ma Đầu, một lát lại bị đánh.
Nghi ngờ nhìn đồ trong tay Lâm Hựu Lật, Cố Á Thuần nheo mắt lại, "Thứ gì?"
"Thứ cô muốn nhất."
"Cô tại sao phải giúp tôi?"
"Rất đơn giản, ta không muốn cái phế vật này tái xuất hiện, tôi không phải muốn cô ta trở lại hội Liệt Diễm, cô nên biết hiện tại tôi có bao nhiêu vội vàng muốn trở lại Los Angeles hoàn thành công việc của sư phụ?"
Cái gì? Cô ta không muốn giúp mình trị liệu? Y Hi Nhi buồn bã nhìn Lâm Hựu Lật, cô. . . . . . Bị