Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.
chê sao? Nhưng cô ta không phải bác sĩ sao? Bác sĩ không phải từ bi như mẹ hiền sao? Tại sao nhìn thấy bệnh nhân này lại không muốn trợ giúp? Mặc dù Vũ Văn Bác rất xấu, không biết lấy cái gì uy hiếp Lâm Hựu Lật, nhưng trong mắt bác sĩ không phải nên bình đẳng chúng sinh sao?
Ánh mắt của Y Hi Nhi quá cường liệt, khiến Lâm Hựu Lật muốn làm bộ không thấy cũng không được. Huống chi, cô cũng không hy vọng tên phế vật kia hiểu lầm mình. Cô cũng không thích người khác cho mình là Bồ Tát, thế giới này cần trợ giúp quá nhiều người, nếu như mỗi người đều như vậy, cô căn bản giúp không tới.
"Tôi không phải Bồ Tát, đối với cô tôi cũng bất lực. Chỉ có thể nói vận khí cô không tốt, đầu óc của cô có mấy giây thần kinh bị áp lực nước kích thích tê liệt rồi. Huyệt thần kinh bị tắt về sau đưa đến hôn mê, chức năng toàn thân rơi vào trạng thái chết. Cho nên cô ở trong nước một ngày một đêm cũng không chết đuối. Cho đến khi thần kinh tự động thông cô liền tỉnh táo lại, tình huống của cô quá hiếm thấy, cho nên không có người có lá gan tiến hành giải phẫu. Một khi giải phẫu thất bại cô có thể thay đổi thành người thực vật, Vũ Văn Bác cũng bởi vì vậy nên lựa chọn bảo thủ trị liệu, tình huống của cô, chỉ có thể nhìn ý trời."
Lâm Hựu Lật không muốn phải chịu bêu danh, dù sao cô ở Mĩ là một người được người kính ngưỡng, làm bác sĩ, kiêu ngạo bẩm sinh không để cho cô muốn mình mắc oan, mặc dù người kia là một kẻ ngốc.
Những lời này, Cố Á Thuần cũng nghe đến, cô thật không ngờ chính Y Hi Nhi vẫn nói mình có bệnh lại là thật, nhìn cô ấy hoạt bát bình thường, vẫn cho rằng tố chất thần kinh cô ấy suy nghĩ nhiều , không nghĩ tới nghiêm trọng như thế.
Y Hi Nhi lần đầu tiên biết bệnh tình, lời nói Lâm Hựu Lật nghe vào trong tai cô, ý tứ giống mắc phải bệnh nan y, trong bụng chợt lạnh, trực tiếp ngồi trên đất, "Vậy. . . . . . Vậy tại sao tôi xuất hiện trí nhớ kỳ quái? Từ sau khi rơi xuống biển, thì trí nhớ Vương Hi Phượng vẫn tràn vào trong đầu, còn có một thanh âm nói cho tôi biết, tôi chính là Vương Hi Phượng, đây là chuyện gì?"
" Có phải trước khi chết chìm cô xem qua Hồng Lâu Mộng, hơn nữa đối với Vương Hi Phượng ấn tượng đặc biệt khắc sâu? Nếu như có, đây chẳng qua là suy nghĩ nghịch hành mà thôi. Loại người như cô ta đã thấy mấy lần, gặp phải tình huống đột phát, trong lòng và sinh lý không cách nào chịu đựng được. Tình huống mỗi người không giống nhau, có người biến thành người sống đời sống thực vật, có người mất đi trí nhớ, năng lực chịu đựng mạnh thì sẽ không ảnh hưởng đặc biệt, nhưng không có người đặc biệt giống cô, trí nhớ chợt tăng nhiều, những chuyện trước kia không nhớ rõ bây giờ lại rõ ràng."
Cố Á Thuần Khiêu Khích
Suy nghĩ một chút triệu chứng trước kia, chính xác là trí nhớ trở nên rất tốt. Hơn nữa lí do không cẩn thận rơi vào eo biển là vì cô cải trang thành học sinh cấp 3, khi đó có xem qua Hồng Lâu Mộng. Cô ghét Cổ Bảo Ngọc, cảm thấy đó chính là hình tượng nhà giàu đùa bỡn con gái, còn Lâm Đại Ngọc cũng không ưa thích, cả ngày mắt cao hơn đầu xem thường cái này xem thường cái kia. Duy chỉ thích phụ nữ kiên cường Vương Hi Phượng, bởi vì đời này cô thiếu nhất chính là kiên quyết, nằm mộng cũng muốn như người ta, cho nên trí nhớ đặc biệt khắc sâu.
Nhìn nét mặt Y Hi Nhi, Lâm Hựu Lật mặc dù có chút không đành lòng, nhưng vì có thể sớm ngày trở lại Los Angeles, cũng chỉ có thể như vậy.
"Cô đi đi, đây là đĩa phim các cô muốn, chỉ cần cô không trở lại bên người Vũ Văn Bác, vậy tôi cũng không cần tiếp tục ở hội Liệt Diễm rồi. Như vậy đối với người nào cũng tốt, bệnh của cô chỉ có thể nhìn ý trời, nói không chừng sau này trở về nếu tâm tình tốt đột nhiên bệnh tình cũng tốt lên. Đừng trách tôi vô tình, người không vì mình trời tru đất diệt, tôi chỉ có thể làm như vậy."
Cố Á Thuần đỡ Y Hi Nhi ngồi dưới đất, nhận lấy đĩa trong tay Lâm Hựu Lật, hướng nhà thờ lớn phía trên đi tới. Cô đã nghe tiếng máy bay trực thăng, đó là máy bay Hình Cảnh Quốc Tế cô mượn tới tiếp ứng, nếu như hiện tại không đi, rất nhanh sẽ bị phát hiện, đến lúc đó muốn đi cũng không được rồi.
Y Hi Nhi nghe lời nói Lâm Hựu Lật, cả người lọt vào trạng thái si ngốc. Cô không thể tin được là không còn thuốc chữa, nhưng Lâm Hựu Lật không cần phải gạt cô, huống chi, Lâm Hựu Lật cũng không phải người nói láo, mặc dù Lâm Hựu Lật không thích cô, nhưng tính tình Lâm Hựu Lật không vu cáo cho người khác.
Y Hi Nhi cảm giác số mạng mình đụng mạnh, toàn thân cũng xụi lơ.
Mặc cho Cố Á Thuần kéo về mái vòm, bởi vì tốc độ Cố Á Thuần quá nhanh, thỉnh thoảng lại đụng xung quanh, nhưng không còn chút tri giác.
Mặc dù cảm thấy rất có lỗi, nhưng Lâm Hựu Lật cũng bất lực, nhìn một lần cuối, vội vàng xoay người rời đi, trở về hiện trường hôn lễ, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, Vũ Văn Bác kia không thể không phòng.
Giáo đường St. Peter là giáo đường có đỉnh tròn lớn nhất thế giới, Cố Á Thuần mang theo Y Hi Nhi leo lên đỉnh giữa giáo đường. Từ trên cao nhìn xuống, có thể nhìn khắp thành La Mã, lúc này là ban đêm cũng là lúc huy hoàn