Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342189
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.
nhúng tay vào chưa chắc đã là xấu nhất." Một giọng nói quen thuộc vang lên, người vừa tới mắt không biểu cảm nhìn bộ dạng Y Hi Nhi có chút chán chường.
"Khi tôi cho mình là người tốt, phát hiện mình khi ấy thật máu lạnh vô tình, nhưng khi tự cho mình là người xấu, thì thói hư vinh chính nghĩa và lòng thương hại lại muốn xông tới gây chuyện, rốt cuộc tôi cũng không biết tiêu chuẩn giữa thiện và ác là gì." Y Hi Nhi mờ mịt nhìn người vừa tới.
"Trong lòng mỗi người đều có quan niệm về thiện và ác của riêng họ, cô chỉ là người bình thường, không nên suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ cần làm những việc mà chính cô cho là nên làm, muốn làm." Lâm Hựu Lật thở dài, đến gần cái người mơ màng ngốc ngếch kia, dùng giọng ôn nhu nhất nói.
Y Hi Nhi không nghĩ tới Lâm Hựu Lật và tài xế tới đón cô trở về, bởi vì cô thật sự không có thời gian để suy nghĩ cái vấn đề này, lên xe mà giống như một xác chết tựa vào người của Lâm Hựu Lật.
Trong khoảng thời gian ngắn tâm trạng của Y Hi Nhi không cách nào có thể bình phục, một buổi tối này kinh nghiệm quá nhiều thấy cũng quá nhiều, rất nhanh mơ màng ngủ thiếp đi.
Chờ Y Hi Nhi khi tỉnh lại lần nữa, người đầu tiên nhìn thấy là Tây Môn Dật.
Từ trong chăn chui ra ngoài, mặt vùi vào trong ngực Tây Môn Dật, mặc dù Tây Môn Dật giống như con hồ ly giảo hoạt, còn từng đùa bỡn cô, nhưng lúc này nhìn thấy Tây Môn Dật lại cảm thấy rất ấm áp.
"Tôi đã hỏi anh một vấn đề, bây giờ anh có thể trả lời tôi không? Anh đến tột cùng là người tốt hay người xấu? Anh là thiếu tá, rồi lại là Lão nhị của Hội Liệt Diễm, anh biết không, anh là người đầu tiên lấy quan niệm thiện ác làm tôi rối trí, anh cuối cùng làm sao để điều chỉnh tư tưởng?" Lần trước lúc ở trụ sở huấn luyện Bắc Kinh Tây Môn Dật cũng không trả lời mấu chốt của vấn đề.
Tây Môn Dật thở dài, anh biết có một ngày cô gái nhỏ này gặp phải lựa chọn như vậy sẽ mơ màng, không nghĩ tới ngày đó tới nhanh như vậy, lão đại vốn định sẽ còn tiếp tục đem nha đầu này nuôi dưỡng ở bên trong phòng ấm.
Xem ra, Vũ Văn Bác càng khát vọng Y Hi Nhi đứng ở bên cạnh cậu ấy rồi.
"Trong lòng mỗi người đều có tiêu chuẩn về thiện và ác, có một số việc vài người có thể cho rằng là thiện, đối với một số người khác có thể cho rằng là ác, cho nên thiện ác không có một người nào thống nhất đưa ra tiêu chuẩn cố định. Mọi người thông thường đem việc có lợi cho mình làm coi như là thiện, chuyện gây trở ngại đến quyền lợi của mình coi như là ác. Cái gọi là giúp đỡ và hại người, chỉ là khái niệm về phương diện đạo đức, mà đạo đức thì phân chia tới bao nhiêu cấp độ, nếu như giai cấp thống trị đề xướng nói đến đạo đức, thì quần chúng nhân dân trong lòng đều có đạo đức."
"Những đạo lý này tôi cũng hiểu, tôi chỉ muốn biết anh và tôi thích hợp với thiện hay ác?"
"Ở xã hội hiện đại, nếu tôi muốn biết tiêu chuẩn thiện ác phải dựa vào hành động của mỗi người, có lợi ích hay không thúc đẩy một xã hội cùng tiến bộ, có hay không có lợi cho đại bộ phận người, đây là phương diện vĩ mô, thời đại nào cũng có nhu cầu về vũ khí đạn dược, trong tư tưởng của dân chúng chúng ta là ác, nhưng nhìn một cách vĩ mô chúng ta được xem là thiện." Tây Môn Dật phân tích một cách thấu đáo.
Mặc dù Y Hi Nhi thoạt nhìn hình như rất giảo hoạt, nhưng nhiều khi cô lại rất cố chấp, cố chấp có chút điên cuồng, nếu như không phân tích đến mức này, cô căn bản không cách nào hiểu sự tồn tại của Hội Liệt Diễm, càng không cần thay đổi chính thức tiếp nạp Hội Liệt Diễm.
Đúng vậy, cho tới bây giờ, trong lòng Y Hi Nhi chỉ là đón nhận bọn họ, Vũ Văn Bác, Đoan Mộc huynh đệ, còn có bản thân anh, nhưng cũng không có tiếp nhận qua tồn tại của Hội Liệt Diễm.
Phát Bệnh
"Cho nên, là các anh đang thúc đẩy xã hội phát triển, mặc dù phải trả giá đắt là không có ánh sáng." Y Hi Nhi hỏi.
"Đúng, việc gì cũng có hai mặt, càng là việc lớn, tất nhiên càng phải trả giá cao. Giống như Doanh Chính*, cô cảm thấy ông ta là người tốt sao? Nếu như nói ông ta là người tốt, vậy nhiều người lính chết ở chiến tranh đi tìm ai để tính toán? Nếu như nói ông ta là người xấu, vậy thì bao giờ đất nước mới thống nhất? Chỉ là nhân giả kiến nhân** mà thôi."
Y Hi Nhi nghe xong, lặng lẽ suy tư ba phút.
Không ai biết Y Hi Nhi suy nghĩ cái gì, nhưng sau ba phút, cười đáng yêu Y Hi Nhi ồn ào đã trở về rồi, bộ dạng giống như một chú gấu koala bám chắt trên người Tây Môn Dật không cho xuống, sau đó dựa vào lồng ngực Tây Môn Dật, lại yên ổn ngủ một giấc.
Y Hi Nhi khi tỉnh lại, cảm thấy khí áp rất thấp, thấp đến nỗi khiến cô cho rằng người làm quên mở máy sưởi, cho tới khi cô có cảm giác lạnh, hình như báo hiệu sắp có bão.
Dụi mắt, Y Hi Nhi vận động thân thể mấy cái, không nỡ rời khỏi chăn ấm, nhưng bụng cô không có tiền đồ lại kêu lên ùng ục, giống như thúc giục cô chăm sóc dạ dày đã bị cô lạnh nhạt bỏ đói một ngày.
Vũ Văn Bác nhìn cả người Y Hi Nhi co rúc trong ngực Tây Môn Dật ngủ, giận đến tim gan phổi đều muốn nổ tung, gương mặt càng thêm âm trầm nhìn chằm chằm vào Tây Môn Dật, hận không thể sử dụng ánh