Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.

ời yêu đã rất lâu không gặp, đợi đến lúc chúng ta gặp lại, lúc da thịt chạm vào nhau, phản ứng hoá học đương nhiên nổ ra ngay lập tức, điều duy nhất ta muốn làm hoặc là khát vọng gắt gao giao hòa cùng một chỗ, nếu như điều kiện cho phép, chắc chắn còn muốn đem cả linh hồn ra trao đổi. Thời điểm đó chẳng sợ dù cho có án mạng, trong mắt ngoại trừ hình ảnh của nhau ra, bạn sẽ tuyệt đối sẽ không nghĩ bất cứ điều gì khác.
Cái phi cơ trực thăng này rất nhỏ, chỉ có hai chỗ ngồi, vừa thấy đã biết là máy bay tư nhân, chỉ vừa đủ hai người ngồi xuống, lúc này Giản Lân Nhi nửa nằm ở trên ghế điều khiển còn Dịch Nam Phong thì nửa cúi thắt lưng, thân thể tạo thành một tư thế vặn vẹo kì lạ trên người Giản Lân Nhi, không khí phủ kín không gian, trong cabin nhỏ chỉ nghe thấy tiếng tim đập cuồng loạn cùng hô hấp dồn dập.
Càng là không gian nhỏ hẹp, càng là hoàn cảnh nguy hiểm, trong cơ thể mê loạn , một người thở kéo một người khác thở theo, tần suất Giản Lân Nhi thở nhanh hơn, ban đầu cắn cắn điểm trước ngực rồi tìm được đường cong , dần dần cắn lên đến môi, chỉ có gắn bó một khắc cũng không chia lìa, Giản Lân Nhi mới cảm thấy miệng sẽ không trống rỗng.
Vươn tay cởi nút quân phục của Dịch Nam Phong thật không hề dễ nhưng cô là dùng tiểu xảo, cởi nửa người dưới trước, không ngờ như thế Giản Lân Nhi rất nhanh đã cởi bỏ được một Dịch Nam Phong ăn mặc chỉnh tề.
Buông ra tìm lên cái miệng nhỏ nhắn, một đường xuống phía dưới, cắn lên cái nơi mà thân thể nhúc nhích hãy còn run rẩy “A…” Giản Lân Nhi thét chói tai, chỉ cảm thấy trong cơ thể mình chỗ sâu nhất bị Dịch Nam Phong lấp đầy.
Mềm nhũn, hoàn toàn vô lực , tính cả cánh tay cũng chỉ để tự mình cởi nút áo, cởi quần áo người ta, nhưng toàn thân bây giờ khát vọng hòa cùng người này thật mạnh, miệng bắt đầu ô ô thở gấp.
Hai cổ chân vô thức phủ kín vây lấy thắt lưng Dịch Nam Phong, sớm đã có chuẩn bị như thế nhưng khi Dịch Nam Phong tiến đến vẫn không tự chủ được gắt gao túm chặt dây nịt. Mặt mày cô nhăn lại, bên trong con mắt choáng váng ẩm ướt hơi nước đọng lại trên lông mi, thần sắc lúc này quyết rũ chết người.
Dịch Nam Phong gầm nhẹ một tiếng, đứng lên, thiếu chút nữa đỉnh đầu đụng trúng nắp cabin, nhanh tay cởi cả áo cả quần lót, tất cả đồng loạt cởi hết, cởi luôn cả dây nịt còn sót lại trên người Lân Nhi, nâng mông nhỏ lên tức thì lột luôn cái quần quân phục.
Cắn răng nhìn trên bàn điều khiển, đôi chân màu mật ong quấn lấy cái eo anh, người đàn ông thì có tư thế nằm phía trên cô. Cơ bắp Dịch Nam Phong căn lên, lấy chân đá hết quần áo vướng víu phía dưới ra, đưa tay ôm lấy mông cô, để chân cô quắp lấy eo anh, còn anh thì ngồi lên bàn điều khiển, không đợi Dịch Nam Phong hành động, Giản Lân Nhi dùng một chút sức lực, nhẹ nhàng ngồi lên chỗ của anh, Dịch Nam Phong liền ôm lấy cô.
Cô cảm nhận phần dưới cơ thể mình chảy ra một dòng nước ấm, hai tay cô khoát lên vai anh, mê muội ngắm nhìn cơ ngực rắn chắc của anh.
“Ách…” Bàn tay to trên lưng vừa nhấc, đỉnh đầu cự long của anh vừa vặn đặt ngay cửa động của cô, nhẹ buông tay , tiếng thét chói tai của cô vang lên.
Sâu trong người cô, nơi cửa động tiếp nhận anh trơn trượt, ướt át, động tác ra vào, nhưng cô vẫn thấy rất chật, vừa chật vừa nóng, cô lắc lư cái đầu, không tự chủ mà thút thít khóc “Hỗn đãn, ta chưa kịp chuẩn bị…liền…xông vào…” Dịch Nam Phong khó chịu, cũng không biết làm gì cả,chỉ có thể đem chính mình sáp vào, ra vào đều đặn, trong lòng nôn nóng nhưng sợ làm cô đau nên anh làm chậm lại.
Hít vào một hơi thật sâu, anh nói “Anh nhịn không được, ngoan, cho anh…” Không gian thực sự nhỏ hẹp, không tiện để cho Dịch Nam Phong phát tiết, tay anh vẫn đang nắm chặt ngực cô, may mắn nơi này vẫn mềm mại, không vì cường độ luyện tập của cô làm cho cứng rắn.
Miệng a a rên rỉ theo động tác ra vào của Dịch Nam Phong, người đàn ông này tinh lực thật dư thừa, mỗi động tác ra vào làm cô thật điên loạn, lúc thì tựa như sắp rút ra ngoài, lúc thì lập tức đâm mạnh vào, ra ra vào vào, chạm vào nơi sâu nhất trong con người cô.
Miệng nhấm nháp một bên ngực cô, bên kia thì dùng một tay vân vê, để lại những dấu xanh đỏ trên người cô. Nìn vào cảnh tượng trong này, đôi chân quấn lấy nhau, phía trên là cái bụng trăng trắng , xuống người phía dưới thì hồng hào, trung tâm ở giữa có một vật đang ra vào vào, chậc chậc, Giản Lân Nhi nhìn thấy vật của anh càng to lớn gấp bội.
Từ bên ngoài nhìn vào, qua cửa thủy tinh, có thể thấy hai làn da màu mật ong, nếu nhịn chệch xuống dưới, sẽ thấy một cánh rừng rậm đen mượt, đó là một cô gái đang bị khóa dưới thân một người đàn ông, hai tay đang ôm chặt lấy mông cô gái đó.
Dịch Nam Phong cấp tốc ra vào, thời điểm cự vật chạm vào tầng sâu nhất trong huyệt động của cô, anh hít mạnh một hơi thật dài.
Dường như khoogn hài lòng với tốc dộ như thế, hai tay cầm lấy hông cô, bắt đầu mãnh liệt vận động.
“Chậm…a..chậm thôi..ách…a” Giọng nói Giản Lân Nhi mang theo tiếng khóc, càng tăng thêm sự kích thích đối với Dịch Nam Phong, anh ngửa cổ ra sau, phóng thích chính mình vào tron


The Soda Pop