Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1874 lượt.

Địch không thể làm gì được, chỉ có thể chỉ vào cửa “Cút ra ngoài cho tôi.” Vuốt mái tóc không còn nhiều của chính mình, hiệu trưởng “Thợ săn” bắt đầu thấy đau đầu.
Dịch Nam Phong khẽ nở nụ cười, rồi lập tức sắc mặt trở lên âm trầm, xoay người đi ra ngoài.
Chỉ trong chốc lát, máy bay rốt cục rơi xuống, lúc này tất cả mọi người đều không rõ chuyện gì phát sinh, 1032 giữa thanh thiên bạch nhật bị đưa lên máy bay, Mạn Địch tướng quân tự mình đưa hắn lên máy bay, cuối cùng thậm chí còn tặng cho hắn một cái ôm. Điều khiển máy bay là một người lạ, 1032 ngồi vào chỗ còn đang suy nghĩ lời nói của hiệu trưởng, tổng thống tự mình gọi điện thoại phái máy bay tới đón hắn. Mặc dù đang suy tư về những lời này, đột nhiên phát hiện người ở trên máy bay lại là một người phương Đông.
Ngày hôm sau, trên các trang web trên toàn cầu đều bắt đầu đưa một tin giật gân, hư hư thực thực thành viên của “Cáo Sa Mạc” lại xuất hiện, mai danh ẩn tích mười năm máy bay lại xuất hiện.
Cầm lấy thỏi chocolate trên bàn công tác của Mạn Địch bỏ vào túi, Dịch Nam Phong đối với Mạn Địch thiếu chút nữa không bỏ vào mắt.
“Cậucố tình hại tôi, tổng thống tự mình gọi điện thoại đến hỏi điều này.”
“Oh, tôi đã biết, nếu người ta không cần ông, ông tới chỗ tôi, tôi nuôi ông.” Mặt Mạn Địch đỏ bừng, thật sự không biết nói gì cho phải.
Dịch Nam Phong xoay người đi ra ngoài, vội vàng đem thỏi chocolate đến cho Lân Nhi.
“Thợ săn” hàng năm đều có đệ tử, tổng hội là các quốc gia âm thầm giám thị đối tượng, không ít truyền thông cũng âm thầm phái chuyên môn theo dõi. Mạn Địch vừa nhìn thấy biểu hiện bình thường xuất hiện dấu vết màu đỏ liền biết hỏng rồi, cái này khiến cho dân chúng khủng hoảng thì chính mình thực sự nên về nghỉ hưu thôi.
Quả nhiên sáng sớm tổng thống liền gọi điện tới quan tâm, thật vất vả vòng vo tránh qua, Mạn Địch cảm thấy qua nhiều năm như vậy, Dịch Hàn Sơn đưa đến cho mình một tiểu tử như thế vẫn làm cho ông đau đầu.
Ba ngày sau, trong phòng bệnh của căn cứ “Thợ săn”, trong bóng đêm một thân ảnh nhanh chóng đi vào.
Giản Lân Nhi mở to mắt, liền thấy Dịch Nam Phong thuần thục cởi quần áo, chui vào chăn lên giường. “Làm sao anh lại tới nữa?” Miệng sân sân mắng nhưng là vẫn tự giác tiến lại gần, hai tay giang ra muốn anh ôm cô vào trong lòng.
“Cẩn thận, có thể hay không cử động được.” Một hơi thở ấm áp chiếu vào gương mặt cô,nhỏ giọng nói sau, giọng nói Dịch Nam Phong mang theo chút giọng mũi, nghe rất là tình cảm.
“Đã sớm cử động được rồi.” Chủ động đưa tay xuống dưới hướng áo gió Dịch Nam Phong chui vào. Nghỉ ngơi ba ngày, các đốt ngón tay sai vị trí nhưng được tĩnh dưỡng nên đã trở lại như cũ, nhưng Lân Nhi vẫn sợ hãi, sợ tới mực Dịch Nam Phong phải vô cùng cẩn thận đối đãi Lân Nhi, rất sợ chỉ một chút sai sót thân thể cô sẽ có ảnh hưởng.
Giản Lân Nhi không biết trừ bỏ các đốt ngón tay có vấn đề thì còn có chuyện gì, phía sau cô không biết, có lẽ dù biết cô cũng sẽ lựa chọn huấn luyện, nhưng là thật lâu sau, tiểu bảo bối Dịch gia đã cảm thấy vô cùng hối hận vì quyết định của mình.
“Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích.” Một phen nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang không ngừng lộn xộn.
“Hì hì…” Tiếng cười nhẹ nhàng đi ra, Dịch Nam Phong cúi đầu, nhắm ngay cái miệng nhỏ nhắn hôn thật mạnh một cái.
Ba ngày này, tuy rằng tranh thủ thời gian đều đến phòng bệnh của Lân nhi, nhưng Dịch Nam Phong vẫn tham gia huấn luyện, cho nên mỗi buổi tối đều đến phòng bệnh, số lần rất nhiều, không nói nơi này là trường học “Thợ săn”, đã nói là chuyện bình thường, nhưng cũng phải khẳng định có người phát hiện ra hành động của Dịch Nam Phong.
Rose và Mạn Địch đều không quản chuyện này, Dịch Nam Phong đơn giản cũng không cần cất giấu, biết là có người khác phát hiện thì vẫn đến như cũ.
Vì thế cứ đến đây như vậy vài lần, Lân Nhi dò hỏi mọi người tập mãi thành thói quen đều là Dịch nam Phong đến, nhưng là mỗi lần ở thời điểm Lân Nhi mê man, có người tổng hội đến xem xét nửa ngày, sau đó xoay người rời đi.
“Trên người ngứa.” Ngủ nửa ngày còn không thấy Lân nhi ngủ, nửa ngày tỉnh dậy thì bỗng nhiên truyền ra thanh âm như thế, Dịch Nam Phong ngạc nhiên. Sau đó bật cười, chính mình như thế sao không nghĩ ra đã nhiều ngày như vậy phải lau người cho cô.






Chăm Sóc
“Nằm im” Bỏ lại hai chữ, Dịch Nam Phong xoay người xuống giường, rất tự nhiên bước vào phòng tắm, thời điểm đi ra trong tay mang theo một chậu nước ấm và một cái khăn mặt. Trong “Thợ Săn” không có phụ nữ, trừ bỏ Lân nhi, vì thế, mỗi ngày chăm sóc cô đi toilet đều là anh, tất cả rất thuần thục, hiện ra một một dáng của một quản gia.
Kéo chăn, trên lưng chỉ bọc băng gạc, mà nút thắt của cái băng gạc lại nằm ngay trước ngực, vốn không mặc áo ngực, nên hai con thỏ nhỏ xinh xắn trắng trẻo lộ ra. Nguyên lai mấy ngày cô nằm dưỡng bệnh liền mặc một bộ quần áo rộng thùng thình, nếu Dịch Nam Phong không thấy vị bác sĩ khám cho cô đã ngoài năm mươi, thì chắc chắn ông ta sẽ không được khám bệnh, nh