Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.


“Đúng”. Anh cười mỉm, hai con mắt khẽ nheo lại.
“Cái gì?”
“Nếu như em điên vì anh, anh rất vui đấy”.
“Anh!”.
“Thế nhưng anh biết em không làm thế. Hai chúng ta chẳng ai điên vì ai cả. Bởi vì hai chúng ta là những người quá lý trí”.
Im lặng một hồi lâu cho đến khi có người gõ cửa. Là tiếng của ông Anders đang hỏi xem anh có trong phòng không.
“Làm sao ông ấy lại ở đây?” Thiên Hạ ngạc nhiên và bị anh lôi vào trong phòng tắm.
“Không được để ông ấy thấy em”. Khưu Lạc dặn dò xong và ra mở cửa.
Cửa mở, ông Anders ăn mặc vô cùng chỉnh tề và phong độ, vẻ ngoài trẻ hơn nhiều so với tuổi thật của ông, chỉ cần nhìn là biết ông thuộc tầng lớp thượng lưu được chăm sóc vô cùng chu đáo.
“Vào đi cha”. Khưu Lạc nhường lối cho cha vào và đóng cửa.
“Cha…” Anh nhìn cha mình và bị ông tát cho một cái, một cái tát thật đau in trên mặt anh.
Anh cười, nhưng là nụ cười vô cùng lạnh nhạt.
“Mày còn gọi ta là cha được sao. Làm sao ta lại có đứa con hiểm ác như mày chứ? Dám mê hoặc ngay cả em ruột của mình. Giống y như ****** năm xưa, không từ thủ đoạn nào để quyến rũ ta”.
“A…” Anh dùng tay áo lau vết máu trên môi và nghe ông Anders tiếp tục nói.
“Mày muốn bước vào gia tộc nhà Anders sao? Muốn trở thành người kế vị công tước sao, muốn ép ta phải thừa nhận sự tồn tại của mày sao? Nếu không thì mày sẽ khiến Kelly phát điên vì mày đúng không?”
“Buồn cười chưa, những thứ đó không phải con nên có hay sao? Lẽ nào con không phải con của cha?” Ánh mắt anh trở nên rắn rỏi, các ngón tay nắm chặt lại, nhưng anh vẫn giữ phong độ và nụ cười nhạt như mọi lần.
“Mày không xứng. Mày đừng nghĩ ép Kelly thích mày thì ta phải công khai thân phận của mày để nó từ bỏ ngay ý nghĩ đó. Cùng lắm là gả nó đi Na Uy, ta không bao giờ công khai chuyện ta có người tình và con riêng đâu”. Ông Anders tức giận nói rồi bỏ ra ngoài.
“Đợi chút”. Giọng Khưu Lạc không còn ấm áp nữa mà thay vào đó là cảm giác lạnh lùng, khiến ông Anders phải dừng bước.
Anh lấy trong túi áo ra một cái nhẫn, anh nhìn nó một hồi, không có vết xước gì, anh nói: “Mẹ nói đây là món quà hẹn ước năm xưa cha đưa cho mẹ, mẹ để con giữ gìn nó, hy vọng một ngày khi nhìn thấy nó cha sẽ nhớ đến mẹ. Tiếc là trí nhớ của cha quá kém!”. Anh mân mê chiếc nhẫn rồi đột ngột ném nó ra ngoài hành lang: “Vậy thì, con cũng không cần nó nữa”.
Sự tức giận trên gương mặt ông Anders đã giảm đi một nửa, dường như nhớ lại chuyện năm nào nên ông nhìn về phía hành lang nơi chiếc nhẫn đang xoay vòng.
Khưu Lạc đóng cửa để ông ấy đứng bên ngoài, rồi anh nhẹ nhàng ngồi xuống giường, gió biển mùa hạ thổi bay mái tóc lòa xòa.
“Hôm nay em mới biết anh là người máu lạnh như thế nào”. Cô đến sau anh và nói: “Hóa ra là được di truyền”.
Trước mặt cô là ai đây? Một Khưu Lạc cao ngạo, máu lạnh và không cho phép phản bội.
Bởi vì hôn ước của cô và Cẩn Du cho nên anh đã tìm cách hủy hoại “Cảnh Thụy”, cuối cùng lại tha cho “Cảnh Thụy”, không tiếc dùng thủ đoạn và khả năng của mình. Nếu có ai phản bội anh ấy, anh sẽ bắt người đó trả giá gấp 10 lần. Tuy nhiên anh lại không hề biết về những chuyện “trước sau” của cô và Cẩn Du…
Lần này anh đến Đan Mạch là vì muốn trả thù cả nhà ông Anders sao?
Tại sao cô lại cảm thấy đau lòng đến thế?
Khưu Lạc cũng có nỗi hận của mình, anh cũng có sự đố kỵ, sự bất lực, sự nhục nhã, ra đi ba năm trước có thể là vì anh thiếu cảm giác an toàn, thậm chí là… khủng hoảng.
Không phải anh nhu nhược, chỉ là anh bảo vệ bản thân mình quá mức mà thôi.
Không phải anh không yêu, chỉ là tình yêu bị chôn vùi quá sâu mà thôi.
Chỉ có cô mới có thể cảm nhận được.
“Còn em thì sao?” Anh cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của cô nhưng vẫn không thể che giấu sự mệt mỏi bằng nụ cười được. “Cha em là một người đa tình, tại sao anh không thấy em đa tình?”
Thiên Hạ ngồi phía sau anh, hai tay vòng lên ôm lấy anh, cô áp má lên đôi vai anh: “Khưu Lạc, tất cả đều là quá khứ rồi. Chúng ta không thiếu tiền, không thiếu tình yêu, cần gì phải đến đây đấu đá. Anh không đành lòng nhìn bọn họ sống vui vẻ, hạnh phúc sao?”
Anh im lặng, cô chỉ biết ôm anh chặt hơn, cô tiếp tục nói: “Bao giờ anh đến cung điện làm việc?”
“Chắc mấy hôm tới thôi”. Cơ thể ấm áp và dịu dàng của cô tựa sát vào lưng anh, trong khoảnh khắc anh có chút đê mê, anh khẽ quay lại rồi áp má vào má cô, giống như con thú bị thương đang an ủi lẫn nhau.
Có thể trong lúc này, Khưu Lạc đã cảm nhận được vị trí của Thiên Hạ trong trái tim mình.






Tín Nhiệm Thế Nào?
Những ngày hè, ánh nắng xuyên qua cửa kính và đọng lại trên chiếc bàn gỗ tử đằng, ánh sáng lấp ló khắp nơi.
Phòng âm nhạc cung điện Đan Mạch, trên má Kelly dặm phấn hồng để che đi vết thâm. Trong tay cầm một cây đàn violon, trên từng dây đàn cô đã bôi hương thơm nhẹ, sau đó cô kê đàn lên vai và bắt đầu kéo.
Tiếng đàn vang lên sau một nhịp và dừng lại, Kelly lừ mắt nhìn Thiên Hạ đang đứng trong góc, giọng lạnh lùng nói: “Cô đứng đơ người ra đấy làm


Old school Easter eggs.