Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.
ảng xa.
Thiên Hạ gạt cánh tay Khưu Lạc đang bịt mắt cô ra, cô tức giận hỏi: “Tại sao anh lại ném quà của em đi?”
“Bởi vì anh không thích nó”.
“Đó đâu phải của anh tặng”.
Một nụ hôn là cái gì chứ, xét cho cùng anh ấy cũng đâu có dám tặng quà cô, sợ công chúa phát hiện, sợ bị hoàng cung tống cổ.
Thiên Hạ chạy lại nhặt chiếc hộp nhạc, cô ôm nó trong lòng rồi lướt ánh mắt sắc lẹm qua chỗ Khưu Lạc: “Anh có sự lựa chọn của anh, vậy thì em cũng nên có quyền lựa chọn của em chứ?”
Có lựa chọn và có quyền lựa chọn, thật sự khác xa nhau. Thiên Hạ nhếch mép cười khẩy, đối với anh mà nói thì đó là nụ cười châm biếm.
“Được. Vậy thì chúng ta nên tôn trọng sự lựa chọn của nhau đi”. Trong mắt anh toát lên sự tức giận, anh bực bội quay người bước đi. Thiên Hạ nhìn anh bước đi, rồi thấy đột nhiên anh đút tay vào túi và lấy ra một chiếc bình thủy tinh nhỏ, anh ném nó vào bụi cỏ ven đường nhẹ nhàng giống như ánh sao băng vụt qua.
Cô đột nhiên cười như một đứa trẻ ngốc nghếch, Khưu Lạc chắc giận cô lắm đây?
Trò chơi vẫn đang tiếp tục.
Trái Tim Đã Lạnh
Cách hôn lễ chỉ còn năm ngày.
Tất cả mọi giáo viên nhạc đều phải luyện tập khúc Khúc nhạc cử hành hôn lễ, để chuẩn bị hợp xướng trong phòng âm nhạc.
Người chỉ huy là một vị giáo viên già đầu hói, ông đứng trên bục cao, đôi mắt nhắm nghiền như chìm đắm trong âm nhạc, hai tay ông lên xuống theo điệu nhạc, hướng dẫn các giáo viên khác cùng luyện tập.
Lệch âm, sai âm, lệch âm…
Hôm nay cô sẽ ép anh phải hiện nguyên hình.
Thiên Hạ tiếp tục đàn cứ như là không hề nghe thấy lời anh nói, cho đến khi tay trái cô bị anh nắm chặt, cả người nghiêng về phía bên phải, đôi mắt đen của cô đối diện với đôi mắt xanh của anh.
“Anh dũng cảm thật đấy, không sợ nữ vương đi từ ngoài cửa vào sao?” Cô cười lạnh lùng, nụ cười sắc lẹm như dao.
“Anh đã dặn người coi cổng rồi, không cho phép ai vào. Bây giờ đang là giờ ăn tối của nữ vương”.
“Ồ, em quên mất là bây giờ ai cũng đang nịnh anh, ngay cả em cũng đang phải luyện tập khúc nhạc đám cưới của anh. Được rồi, đừng làm phiền em nữa, em cần phải luyện tập cho đến khi đánh không sai một nốt nào.” Thiên Hạ hất mạnh tay của anh ra thế nhưng lại bị anh ôm ghì ngay sau đó, cánh tay anh đặt trên vai cô cố gắng xoay cô nhìn về phía mình.
“Ngôn Thiên Hạ, làm sao mà mấy hôm nay em luôn trốn tránh anh thế?” Ánh mắt sắc lẹm của anh dường như muốn lột bỏ tấm mặt nạ của cô, nhìn thấu vào tận tâm can cô.
Được lắm, anh đã tức giận rồi.
Thiên Hạ mỉm cười và khẽ nói: “Bây giờ em muốn anh cùng em rời khỏi Đan Mạch, anh có làm được không?”
Anh chau mày, nhìn sâu vào mắt cô và không nói gì cả.
Cô tiếp tục nói: “Anh sớm đã biết là em yêu anh, đúng không? Còn anh thì sao? Năm em 18 tuổi ra, anh đã quyến rũ em như đã quyến rũ Kelly, sau khi nói thích em, anh có bao giờ thật lòng nói anh yêu em nữa không?”
Không biết từ bao giờ ngay cả một lời yêu anh cũng không dám nói ra nữa. Sợ bị lợi dụng, sợ bị tổn thương, sợ bị đối phương chà đạp lên trái tim mình – bọn họ đều là những người quá lý trí, quá thiếu cảm giác an toàn. Lý trí là giá thành, lợi ích và lợi nhuận cao nhất của tình yêu, nén chặt tình yêu của mình xuống đáy lòng, không dễ dàng ném đi được.
Khưu Lạc ngồi xuống cạnh Thiên Hạ và ôm cô vào lòng, muốn nói lời yêu cô nhưng lúc ấy anh mới phát hiện ra khó nói đến nhường nào. Một câu “anh yêu em” nặng tựa nghìn trùng, giống như có một viên đá lớn chặn ngay cửa trái tim. Anh nói câu khác: “Thiên Hạ, anh sẽ không kết hôn với công chúa Isabella nữa”.
Sự phòng bị của cô lại bị phá bỏ.
Cô thoát ra khỏi vòng tay anh và nói: “Vậy anh đến đây để làm gì? Vì địa vị mà anh nên có, vì muốn người từ nhỏ quen nũng nịu là Kelly chịu đau khổ, hay là vì danh phận của mẹ anh?”
“Không”. Anh khẽ nhếch môi, sau đó trả lời cô một cách nghiêm nghị: “Những chuyện đó chẳng qua chỉ là trò chơi nhỏ mà thôi. Thứ anh muốn là viên đá xanh Thỉ Xa Cúc trong tay nữ vương”.
“Thỉ Xa Cúc?” Thiên Hạ kinh ngạc.
“Không sai. Đó là một trong những viên đá xanh quý nhất trên thế giới. Một trăm năm nay đều được cất giữ trong vương thất Đan Mạch”.
“Anh tốn bao nhiêu công sức cũng chỉ vì một viên đá sao? Tuy không dám so với Thỉ Xa Cúc thế nhưng những viên đá quý hạng sang mà Cảnh Thụy và Lý Ngự Thành có còn ít hay sao?”
“Thiên Hạ, nói cho em một bí mật này”.
Khưu Lạc đi về phía cửa sổ và dựa vào bên đó, cả người như chìm trong ánh sáng của ráng chiều, anh quay ra cười với cô và nói: “Hơn ba trăm năm trước hoàng đế Charlie đệ nhất đã mang đến luồng hơi thở mới trước khi cuộc cách mạng tư sản nổ ra, ông đã bí mật chuyển 30% tài sản của hoàng thất ra một vùng đất thực dân ở nước ngoài. Sau đó Charlie bị bắt sống và bị xử treo cổ, còn số tài sản ấy đã mãi mãi trở thành bí mật, chìa khóa duy nhất có thể giải đáp được mọi ẩn số nằm trên chiếc quyền trượng của ông ấy”.
“Chiếc quyền trượng của vương triều Stuart…” Thiên Hạ nói.
“Quyền trượng và vương