Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.
gì, còn không mau phối nhạc với tôi?”
“Vâng”. Thiên Hạ hơi giật mình và đến ngay, cô ngồi xuống bên đàn, bắt đầu gảy khúc nhạc cao vút và hoa lệ, cùng phối hợp với nhịp nhạc của Kelly.
“Cô sẽ không hạnh phúc đâu”. Thiên Hạ đóng hộp đàn lại.
“Hả, cái gì?” Đột nhiên bị dội một gáo nước lạnh cô cảm thấy rất bất ngờ.
Thiên Hạ cười nhạt với Kelly rồi cúi người chào và rời khỏi nơi đây. Kelly gọi cô quay lại nhưng cô không để ý đến cô bé.
Kelly vô cùng tức giận, cô muốn đuổi theo người chơi đàn vô lễ kia nhưng lúc ấy cô mới phát hiện ra Thiên Hạ giống như một linh hồn, thoắt cái đã không thấy đâu cả. Cô bực tức đi ra xe riêng, muốn rời xa cung điện càng sớm càng tốt, vô tình lại gặp Sophie và Anna.
“Có chuyện gì không?” Đối với hai cô bạn này thì không cần phải khách khí.
“Khưu Lạc đợi cậu ở vườn hoa, anh ấy bảo bọn tớ đi gọi cậu”. Sophie đáp.
“Ồ, chúng ta đi thôi”. Ba người cùng tới vườn hoa trong cung điện lấp ló sau những tán cây cao. Càng đi vào sâu càng tối. Kelly tức giận nói: “Sao thế, sao mãi không thấy Khưu Lạc?”
“Bởi vì Khưu Lạc vốn không ở trong vườn hoa”. Anna quay người cười nhạt.
“Vậy hai cậu dẫn tớ đến đây làm gì? Ăn no rồi không có việc làm à?”
“Kelly, bao năm nay cậu cảm thấy rất thoải mái đúng không?” Sophie đột nhiên đẩy Kelly một cái, lưng cô chạm vào gốc cây, Anna cũng tiến lên, hai người cùng ấn cô xuống.
“Cậu đang nói gì thế Sophie?”
“Bởi vì cha cậu là công tước đệ nhất, cha chúng tớ chỉ là công tước đệ nhị. Cậu nói gì chúng tớ cũng không dám phản bác, cậu nói giận chúng tớ chỉ biết nhẫn nhịn! Cái đó cũng chẳng sao, ai bảo cậu xuất thân cao hơn bọn tớ, bọn tớ nhịn là đúng rồi”. Anna nói xong, Sophie tiếp lời: “Nhưng tình yêu thì nên công bằng! Rõ ràng mọi người cùng quen với Khưu Lạc, hôm sinh nhật công chúa một mình cậu lại lén lút đi gặp anh ấy, còn uống giả say ngả vào lòng anh ấy. Cậu cho rằng khi ở trong xe chúng tớ không biết cậu giả vờ say sao? Tôi thật muốn… đạp đứa con gái xấu xa như cậu ra khỏi xe”.
“Hai người điên à? Hai người rõ ràng là đang ghen tị! Ghen tị xuất thân của tôi cao quý hơn, ghen tị vì Khưu Lạc thích tôi…”.
“Được, vậy thì cứ coi là đố kỵ đi, cho cậu nếm mùi đau khổ xem thế nào?” Sophie cười nhạt và nói.
“Kelly, tớ nhớ là cậu kéo violon không tồi đâu nhỉ?” Anna cười hiểm độc rồi lấy trong túi ra một mảnh thủy tinh sắc nhọn…
“Đừng mà…” Kelly kêu lên sợ hãi, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cô thấy sợ hãi, cô gào lên tuyệt vọng: “Khưu Lạc”.
Nhưng dù cô có kêu rát cổ thì Khưu Lạc đang trong cung điện cũng không nghe thấy được.
Công chúa Isabella học bài xong, cô chào giáo viên và bước ra khỏi phòng học. Ánh mắt cô lướt về phía Khưu Lạc đang đứng.
“Xin chào công chúa điện hạ”. Khưu Lạc thân thiện chào hỏi công chúa, chẳng còn nghi ngờ gì cả, anh đang chờ cô ấy.
“Ừ” Công chúa trả lời lạnh nhạt, cô không nhìn anh mà cứ thế bước qua mặt anh, nhưng cánh tay cô đã bị chàng trai kéo lại.
“Lẽ nào anh không biết nếu như chạm vào người của cung điện khi không được phép là một việc vô cùng thất lễ sao?” Giọng nói lạnh lùng của cô vang lên, khác hoàn toàn với vẻ bề ngoài dịu dàng xinh đẹp.
Khưu Lạc cười nhẹ và nói: “Isabella, anh với em làm một cuộc giao dịch, thế nào?”
Ba hôm sau, trong cung điện lan truyền một tin động trời, công chúa Isabella cầu xin nữ vương gả cô cho thương nhân đá quý Khưu Lạc.
Ngày hôm sau, ông Anders lên tiếng thừa nhận Khưu Lạc là con riêng của mình trong hội nghị người thân hoàng tộc, lên tiếng anh có trong người huyết thống của hoàng gia.
Cách một ngày nữa, nữ vương bệ hạ hạ lệnh cuối tháng sáu sẽ chuẩn bị hôn lễ linh đình cho hai người.
Tất cả mọi chuyện giống như một trận sóng kinh thiên động địa, quét qua mỗi góc nhỏ trong cung điện.
“Chúc mừng anh đã khôi phục được thân phận”. Dưới bóng nguyệt quế lan rộng những tán lá, mùi thơm thoảng nhẹ dưới ánh trăng, Thiên Hạ cười với Khưu Lạc và nói tiếp: “Cũng chúc mừng anh sắp lấy được công chúa cao quý, lá ngọc cành vàng”.
“Không cần khách khí, chào mừng em đến uống rượu hỉ của anh”.
“Rượu hỉ?” Nụ cười của Thiên Hạ như có thêm nỗi đau, khắc khoải, thấy phía sau anh có người đi đến nên cô nói: “Anh nên giải quyết xong rắc rối đi đã” nói xong cô quay lưng bước đi.
Kelly đến trước mặt Khưu Lạc, hai mắt ầng ậc nước, tay phải quấn chặt vải và băng keo, cả người tiều tụy xác xơ.
“Khưu Lạc…” Cô nhẹ nhàng gọi tên anh, nước mắt lại chảy xuống như mưa.
“Sao thế, Kelly?” Khưu Lạc uể oải dựa người vào thân cây khô, mùi hương của hoa cỏ bay nhẹ quanh anh.
“Bọn họ nói, anh là anh trai em… đều là nói dối em phải không anh? Không bao giờ như thế, Khưu Lạc anh nói cho em biết đi, là cha cố tình nói như thế để em từ bỏ ý định”.
Khưu Lạc khẽ cười, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm, chẳng hề có chút ấm áp.
“Khưu Lạc…” Kelly tiếp tục khóc lóc thảm thiết: “Sophie và Anna thật quá đáng, họ dùng thủy tinh đâm vào tay em. Sau này em không chơi violon được nữa rồi… không bao giờ chơi được nữa rồi…” Cô bé đau đớn và bắt đầu khóc t