Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1653 lượt.
của anh vòng ra sau gáy cô và khẽ kéo cô xuống để cho chiếc lưỡi của anh tiện tấn công hơn.
Thiên Hạ sững người ngay tại trận, thấy cô không phản ứng gì nên Ký Hy mới buông cô ra. Lúc đó Ký Hy mới mở mắt và hơi giật mình: “Thiên Hạ… là cô?”
Đột nhiên cô cảm thấy một dòng khí huyết dồn lên trên não, Lục Ký Hy tiếp tục nói: “Xin lỗi, tôi tưởng là Sính Đình…”.
“Không sao”. Cô ngượng ngùng cười sau đó cầm giỏ quần áo định đi, không ngờ Ký Hy níu tay cô lại: “Xin lỗi”.
“Thật sự không sao mà…” Thiên Hạ cúi đầu ngại ngùng, cô cầm giỏ quần áo đi ra ngoài cửa, khi vừa đến cửa thì Ký Hy nói: “Đợi chút”.
Âm thanh đó vang lên tràn đầy sức mạnh khiến bước chân Thiên Hạ dừng lại. Cô vẫn ngại không dám quay đầu lạ
lại, chỉ nghe thấy tiếng Ký Hy vang lên sau lưng: “Thực ra, tôi rất vui vì đó là em”.
Vị công tử này không có việc gì làm nên tìm người để yêu sao? Chuyện ở siêu thị cô đã coi như không có gì rồi. Lần này là sao chứ? Coi cô như trò chơi sao? Thiên Hạ tức giận nắm chặt tay.
Sau lưng cô một giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp vang lên: “Thiên Hạ,… anh thích em”.
Khoảnh khắc đó qua đi, khí huyết lên não đã lưu thông với tốc độ bình thường, Thiên Hạ đáp: “Xin lỗi, chúng ta không phù hợp”. Nói xong cô lạnh lùng bước đi.
Có phải là cô đang che đậy tình cảm không? Việc bà Lâm Hề Nhị muốn cô làm không ngờ lại thuận lợi đến thế. Những điều diễn ra trước mắt sắp hoàn thành điều kiện của bà ấy rồi nhưng trong lòng cô lại cảm thấy ghét vô cùng.
Sau khi ra khỏi phòng Ký Hy, Thiên Hạ dựa người vào tường trên hành lang thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên cô cảm thấy ngưỡng mộ Khưu Lạc, dường như chỉ có anh ấy mới chơi đùa với tình yêu dễ dàng vậy, cô nhếch mép cười nhạt rồi mệt mỏi về phòng giặt đồ.
Sau lần đó Thiên Hạ và Ký Hy đều coi như không có chuyện gì xảy ra. Thấm thoát thời gian cách ngày về nước chỉ còn nửa tháng. Đúng lúc cô đang suy nghĩ xem có nên từ bỏ chuyện này và trở về bên ông Khởi Thước những ngày cuối cùng thì hay không một cơ hội đến vô cùng bất ngờ.
“Đúng vậy, mới đến được nửa tháng”. Lục Khai Nguyên trả lời ông ta bằng tiếng Nhật rất lưu loát. Thời gian này anh ta đang bận rộn lên kế hoạch làm thế nào để hạ Lục Ký Hy nên đã quên mất Ngôn Thiên Hạ.
“Xinh lắm”. Ông ta nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng. Lục Khai Nguyên lạnh lùng hấm hứ một tiếng. Dĩ nhiên anh ta hiểu giọng nói ấy ẩn chứa điều gì. Anh ta chợt nảy ra một ý rất hay, khẽ xuống giọng thì thầm với người đàn ông kia: “Người cũng rất chuẩn”.
“Thật à?” Mắt của ông ta sáng như đèn pha.
“Còn nữa….” Lục Khai Nguyên lại cười vô liêm sỉ một lần nữa, “Cô ta rất thích đánh dã chiến”. Nói xong anh ta nâng ly rượu, ánh mắt ẩn chứa vẻ gì đó rất nham hiểm.
Lúc ấy nhân vật chính Lục Sính Đình lên sân khấu, trước mặt cô là chiếc bánh gato rất to, trên dưới ba tầng, là loại bánh kem, Chocolate và bơ mà cô thích nhất. Khuôn mặt của cô ửng hồng, trông giống một quả đào, rất đáng yêu.
Nến được thắp lên, tất cả những người phía dưới đều mỉm cười nhìn cô. Lục Sính Đình nhìn thấy Lục Ký Hy ở dưới, liền gọi anh ta lên: “Từ nay về sau, tất cả những thời khắc quan trọng trong cuộc đời của Sính Đình đều có Lục Ký Hy ở bên”.
Tất cả mọi người đều mỉm cười chúc phúc cho họ.
Ánh đèn vụt tắt, hội trường rộng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh nến lung linh, tỏa ánh sáng mờ ảo lên khuôn mặt cô gái xinh đẹp. Cô sờ tay lên thánh giá trước ngực, mỉm cười rạng rỡ, nhắm mắt cầu nguyện. Sau đó cô mở mắt ra, nắm tay Lục Ký Hy cùng thổi hai mươi cây nến.
Phía dưới vang lên tiếng vỗ tay giòn giã, cô gái mỉm cười hạnh phúc.
Lúc ấy Thiên Hạ đã không còn ở trong phòng chính.
Cô nhớ lại lần sinh nhật thứ mười tám của mình, hôm ấy Ngôn Khởi Thước, Lâm Hề Nhị, Khưu Lạc cũng đã tổ chức cho mình một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng như thế. Hôm ấy, ánh mắt của Khưu Lạc ấm áp, tình cảm, giống như đang ở trong cõi mơ vậy.
Lúc nãy nhìn thấy dáng vẻ thân mật của Lục Sính Đình và Lục Ký Hy, cô như nhìn thấy mình và Khưu Lạc năm ấy.
Lục Ký Hy không thích Lục Sính Đình thì sao chứ? Đối với Lục Sính Đình, chỉ cần anh ta muốn ở bên cạnh cô thì đó đã là niềm hạnh phúc quá lớn rồi.
Cô không muốn phá hỏng sự tốt đẹp ngắn ngủi giữa hai người.
Thiên Hạ quay về khu vườn yên tĩnh, ngồi trên xích đu, lấy chiếc điện thoại trong túi.
Đã bao nhiêu ngày nay, Khưu Lạc không gọi cho cô một cuộc điện thoại nào. Thiên Hạ từ từ ấn bàn phím…
“Chúng ta cùng về….”
Bỗng nhiên có một “con gấu” đẩy cô xuống đất, tiếng hét thất thanh của Thiên Hạ tắc nghẽn ở cổ, quay đầu lại nhìn thì thấy chính là người đàn ông béo ú lúc nãy. Chiếc điện thoại bị văng ra xa, còn ông ta giống như một con gấu đang lên cơn nhảy vồ lên người cô, hít lấy hít để mùi hương trên người cô.
“Cút đi”. Thật không hổ là bạn của Lục Khai Nguyên, đúng là cầm thú. Thiên Hạ giơ chân đạp mạnh vào bụng ông ta. Ông ta đau quá ôm bụng lật người lại, lăn sang bên cạnh. Niềm phẫn nộ của cô đạt đến đỉnh điểm, ban đầu cô đấm đá n