Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341652
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.
đầu lại nhìn nó vẫn thấy nó đứng ngây người ở đó. A, hình như tập ảnh ấy tôi vẫn chưa đưa hết cho nó, vẫn còn một tấm, để tôi tìm lại….” Lục Khai Nguyên giở ví ra, trong đó có vài bức ảnh riêng, nói theo lời của anh ta là bản đẹp, “Còn, vẫn còn một tấm, Khưu Lạc anh nhìn này”.
Khưu Lạc vô tình liếc nhìn về phía tấm ảnh ấy, bỗng nhiên sắc mặt anh đông cứng lại.
“Ha ha, anh cũng thích rồi chứ? Xinh thế này ai nhìn mà chẳng động lòng?” Lục Khai Nguyên đang định cất đi thì Khưu Lạc giơ tay ra cướp lấy tấm ảnh, đặt trước mặt để xác nhận lại, dưới ánh đèn mờ ảo, tay phải của anh nắm chặt lại, rồi lại thả ra, rồi lại nắm chặt lại…
“Có thể tặng tôi tấm ảnh này được không?” Khưu Lạc nói. Dĩ nhiên Lục Khai Nguyên sẽ không từ chối: “Không có gì, anh cứ lấy đi”. Dù sao thì trong máy tính của anh ta có số liệu JPG, muốn in thì có thể in được ngay.
Khưu Lạc cất tấm ảnh đó vào túi trong của áo vest, gần vị trí của tim.
“À đúng rồi, Lục Khai Nguyên, tuy chúng ta hợp tác rất tốt, nhưng anh xem những vị hoàng đế thời cổ đại, có người nào thắng thế rồi còn giữ lại công thần….” Lời nói của Khưu Lạc khiến mặt Lục Khai Nguyên hơi biến sắc, anh ta cười gượng: “Anh muốn thế nào?”
“Anh quản lý tài vụ công ty, tôi nghĩ nhất định là có sổ nợ nội bộ, còn có sổ nợ công khai, Lý Ngự Thành cũng có, chúng ta trao đổi sổ nợ nội bộ một chút, thế nào?”
Lục Khai Nguyên uống một ngụm rượu, đôi mắt đen nhánh khẽ động đậy, cuối cùng nghiến răng nói: “Được”.
Khưu Lạc vươn cánh tay, chạm ly với anh ta, mỉm cười và nói: “Không cần căng thẳng, chúc chúng ta tiếp tục hợp tác thành công”.
Anh biết nhất định Lục Khai Nguyên sẽ không đưa cho anh cuốn sổ thật, nhưng cũng sẽ không đưa cuốn giả. Lục Khai Nguyên sẽ đưa cho anh cuốn sổ nợ nửa thật nửa giả, còn anh chỉ cần tìm người đối chiếu một chút là sẽ ra được cuốn sổ thật.
Người ta thường nói, “nói dài, nói dai, nói dại”, Lục Khai Nguyên không ngờ rằng, vài câu nói khoe khoang của mình có thể thay đổi hướng đi của một ván cờ.
Có thể nói gần như The Boss đã có mặt ở các quầy hàng lớn, đuổi kịp ngày phát hành đồng bộ với khu vực Âu Mỹ. Tuy một tuần sau gặp cuộc chiến về giá của với đồ chơi của Intel, may mà kế hoạch tuyên truyền quảng bá của Lục Ký Hy rất tốt, vì vậy mà The Boss không bị thất bại dưới cái giá 10 USD, hai bên chia nhau lợi nhuận.
Đúng lúc đó, Lục Khai Nguyên lại gặp rắc rối lớn. Khi cảnh sát đến nhà họ Lục mời Lục Khai Nguyên đến “làm khách” ở sở cảnh sát, nói chuyện về chuyện doanh nghiệp Lục Thị trốn thuế. Lục Khai Nguyên vội nhả miếng thịt bò mới nhai được hai miếng trong miệng ra.
“Khai Nguyên, chuyện gì vậy?” Lục Tần Phong ngồi trước bàn ăn, hỏi anh.
“Con cũng không biết”. Lục Thị tổng cộng trốn thuế mười triệu USD, rõ ràng là làm theo ý của ông già. Vậy mà ông ta lại hỏi mình, Lục Khai Nguyên cười chế nhạo, “Để con đi với hai anh cảnh sát một chuyến”.
Khi đi đến cửa, Lục Khai Nguyên quay đầu lại nhìn Lục Sính Đình, sau đó quay sang lườm Lục Ký Hy rồi mới đi cùng cảnh sát.
Quan điểm của hai anh em này giống nhau một cách kỳ lạ – Cho dù cả hai cùng thất bại chứ không để đối phương độc chiếm.
Lục Kỳ Nguyên vừa đi cùng cảnh sát, Lục Sính Đình lập tức đứng dậy, chỉ vào mũi Lục Ký Hy và mắng: “Đối xử với người nhà của mình như thế à? Anh đúng là đồ vô lương tâm”.
Tất cả đều “choáng” vì hình ảnh hung hăng khác thường của Lục Sính Đình.
“Sính Đình, sao thế, có gì thì từ từ nói”. Lâm Hề Nhì! dịu dàng nói.
“Dì ơi….” Đột nhiên Lục Sính Đình òa khóc, nước mắt đầm đìa, chạy vào lòng Lâm Hề Nhị ngồi bên cạnh, “Dì ơi… Hu hu…”
“Con làm sao vậy? Có gì thì từ từ nói, đừng khóc”. Vai người mẹ hiền được Lâm Hề Nhị diễn rất thuyết phục. Thiên Hạ đứng trong đám người hầu, nhếch mép cười lạnh lùng.
“Dì ơi, Lục Ký Hy quá đáng lắm, từ nhỏ đã không cho con quen với bạn trai khác, còn mình thì lại đi tìm con gái… Mấy hôm trước anh ta câu kết với người làm trong nhà – chính là cô ta”. Thuận theo ngón tay phải của Lục Sính Đình, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên khuôn mặt của Ngôn Thiên Hạ.
Khóe miệng của Lâm Hề Nhị khẽ nhếch lên, “Sính Đình, chuyện này không thể nói bừa được”.
“Ký Hy, có chuyện này sao?” Ánh mắt nghiêm nghị của Lục Tần Phong chuyển tới khuôn mặt của Lục Ký Hy.
Hàng mi dài của Lục Ký Hy khẽ rung lên, sau đó lạnh lùng nói: “Đương nhiên là giả”, ánh mắt anh ta liếc nhìn Ngôn Thiên Hạ một cách khinh miệt, “Cô ta chỉ là người làm, sao con có thể thích cô ta được?”
Thiên Hạ cúi đầu tiếp tục cười, vẫn tốt, cô đã sớm xác định rõ tiếp cận với Lục Ký Hy là có mục đích, nếu như thay vào đó là một người khác ngốc nghếch câu kết với anh ta, thì những lời này của Lục Ký Hy sẽ làm cho người con gái đó thấy nhục nhã không thể chịu đựng được!
Lục Ký Hy cực kỳ bất mãn với biểu hiện của Thiên Hạ, chẳng cần nghĩ ngợi gì liền nói: “Cô không cần ra vẻ cười cợt không liên quan gì tới mình, căn bản tôi cũng chẳng thích thú gì cô cả. Tôi biết người cô thích cũng không phải là tôi. Tình yêu của tôi thấp kém tới mức bị dẫm đạp dưới