Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.

ước mắt đã ngừng rơi từ lúc nào không biết. Cô gật đầu nhận lời Lục Ký Hy, cái ôm của anh ta cũng chặt hơn.
Tất cả đã lọt vào mắt của một đôi trai gái đứng ở xa. Họ nhìn Lục Ký Hy ôm Ngôn Thiên Hạ từ phía sau. Anh ta an ủi cô gái đang khóc, không biết đã nói những gì mà Ngôn Thiên Hạ không khóc nữa, hai người ôm nhau.
“Sính Đình, vốn dĩ anh không muốn cho em thấy đôi trai gái vô liêm sỉ này, nhưng anh nghĩ em biết chuyện này sớm thì sẽ tốt hơn”. Lục Khai Nguyên mỉm cười chế nhạo, “Một người đàn ông không đáng để em hy sinh thì em nên sớm dứt ra”.
Mặt Lục Sính Đình tái nhợt lại, trợn mắt nhìn, khóe môi hơi run run. Đột nhiên, khóe môi ấy nhếch lên, cười lạnh lùng, “Hứ, thực ra em sớm biết anh ấy có người con gái khác bên ngoài”. Nét mặt lạnh lùng khác hoàn toàn vẻ ngây thơ đáng yêu bình thường. Ghen là thứ thần kỳ, nó khiến nụ cười của Lục Sính Đình và Lục Khai Nguyên giống nhau đến kỳ lạ, “nhưng em không ngờ anh ta lại dám lén lút trước mặt em”.
Lục Khai Nguyên nhếch mép cười lạnh lùng, vì anh nghe thấy câu cuối cùng của cô: “Anh mới là anh ruột của em. Từ nay về sau, em sẽ nghe anh”.






Một Trận Bi Kịch
Khi Thiên Hạ nói với Lục Ký Hy rằng cô ấy không phát hiện bất kỳ thông tin tài vụ nào trong máy của Lục Khai Nguyên thì ánh sáng trong mắt của Lục Ký Hy dần tan biến.
Hải quan vẫn chưa cho qua. Nếu hai ngày này không cho qua nữa thì e rằng ngày mà The Bossđồng bộ phát hành trên thị trường sẽ phải chậm lại.
Lẽ nào Lục Ký Hy không địch lại được Lục Khai Nguyên sao?
Lục Ký Hy cũng hút thuốc, chỉ có điều không hút trước mặt người khác. Khi màn đêm buông xuống, một mình anh đi dạo bên ngoài hành lang của khu biệt thự kiểu Nhật, dựa người vào bức tường gỗ hút thuốc, đầu mẩu thuốc lá nhấp nháy trong đêm. Anh không ngừng gạt tàn thuốc xuống hồ nước cạnh chân mình.
Khưu Lạc đã mở một chai Brandy, đang ngồi uống, mấy cô gái xinh đẹp ngồi cạnh anh, kể chuyện cười cho anh nghe. Lục Khai Nguyên vừa tới, một nửa số đó ngồi cạnh anh, hai người uống rượu, ôm người đẹp, dáng vẻ rất sảng khoái.
“Ha ha, lần này Lục Ký Hy thua chắc rồi”. Lục Khai Nguyên uống cạn ly rượu đầy, tinh thần vô cùng hưng phấn, quay sang hôn người đẹp ngồi bên cạnh.
“Chúc mừng anh”. Khưu Lạc nhếch mép cười, giọng nói ấy không biểu lộ chút cảm xúc gì.
“May mà có sự giúp đỡ của anh”. Lục Khai Nguyên nháy mắt với người đẹp bên cạnh, “còn không rót rượu cho hai anh?”
Hai ly thủy tinh trong suốt đầy tràn rượu, Lục Khai Nguyên và Khưu Lạc cạn ly, “hợp tác vui vẻ”.
Hai mươi năm nay, chưa bao giờ Lục Khai Nguyên thấy vui như hôm nay, thành công sắp đến gần, anh sắp trở thành chủ nhân của nhà họ Lục. Hôm nay bác sĩ chữa trị cho Lục Tần Phong nói với anh. Có lẽ Lục Tần Phong không qua khỏi trong tháng này. Quả là tin tốt! Rất tốt.
“Kỹ thuật sản xuất The Boss và giá cả tôi đã sớm tiết lộ cho xí nghiệp Intel đối đầu với nhà họ Lục bên Nhật rồi. Chỉ cần thời gian phát hành The Boss chậm lại một tuần thì đồ chơi của Intel sẽ có mặt trên thị trường trước, giá cả lại rẻ hơn The Boss 10USD. Tôi muốn xem xem đồ chơi mà Lục Ký Hy làm ra còn có ai mua? Đợi đến khi The Boss thất bại thảm hại, tôi sẽ lấy Big Boss mà tập đoàn Brain Trust của tôi nghiên cứu, lúc ấy bảo Intel nhường đường cho tôi coi như là báo đáp lại. Nếu như vậy thì chúa cứu thế của nhà họ Lục chính là Lục Khai Nguyên tôi đây, ha ha…” Lục Khai Nguyên đắc chí tính toán, từng thớ thịt trên khuôn mặt vì cười quá nhiều trở nên biến dạng.
Khưu Lạc vẫn tỏ vẻ lạnh lùng, Lục Khai Nguyên tiếp tục kể chuyện cười cho anh ta nghe: “Vốn dĩ chuyện này vẫn còn chút mạo hiểm, nhưng anh biết không? Bây giờ Sính Đình đứng về phía tôi rồi. Lục Ký Hy đến cơ hội trở mình cũng không có. Lúc ấy kế hoạch của nó thất bại, phải đền công ty một khoản tiền lớn, lúc ấy ngay cả người nói hộ nó trước mặt cha tôi cũng không còn nữa”.
“Chúc mừng”. Khưu Lạc vẫn lạnh tanh như vậy, không biểu lộ chút cảm xúc nào. Lục Khai Nguyên nói tiếp: “Vốn dĩ tôi đã nghĩ rất nhiều, không biết làm thế nào mới có thể khiến Sính Đình đứng về phía tôi, nào ngờ đến phút quan trọng thì Lục Ký Hy lại “leo tường”(*). Anh nói xem anh ta có ngốc không cơ chứ. Leo ai không leo lại leo lên người giúp việc trong nhà. Chỉ có điều cô ta cũng có vài phần nhan sắc….”
“Xinh hơn em sao?” Cô gái bên cạnh nũng nịu hỏi anh. Lục Khai Nguyên ngắm nghía cô ta từ đầu đến chân rồi nói với giọng điệu kiêu ngạo đầy mỉa mai: “E rằng em có cởi hết quần áo thì cũng không đẹp bằng cái nhìn nghiêng của người ta”. Cô gái tức giận đánh anh ta, khiến anh ta cười ha hả.
Khưu Lạc vẫn mỉm cười lạnh lùng, như đang xem kịch vậy.
“Đừng làm nũng nữa”. Lục Khai Nguyên nắm tay cô gái đó, tiếp tục nói với Khưu Lạc: “Cô gái ấy là do tôi phát hiện trên tuyết, mang về nhà chụp vài bức ảnh làm kỷ niệm. Hôm nay tôi cho Lục Ký Hy xem mấy bức ảnh của cô ta. Khi tôi lừa nó rằng cô ta là người phụ nữ của tôi thì….ha ha, anh không biết đâu, tôi đi rất xa rất xa rồi mà khi quay