Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.

gười đàn ông lăn trên đất, tức giận hét lên: “Các người đã đủ chưa. Đồ ******** các người sao không bị nhốt xuống địa ngục”. Dĩ nhiên, “các người” mà cô nói ở đây bao gồm cả Lục Khai Nguyên.
Người đàn ông kia chưa bao giờ gặp người phụ nữ nào ghê gớm như thế. Ông ta co người lại như con rùa rụt cổ, đến tận khi bỗng nhiên có người hét lên: “Thiên Hạ, cô đang làm gì vậy?”
Ngôn Thiên Hạ thở hổn hển, nhìn người đàn ông nằm lăn dưới đất bằng ánh mắt khinh bỉ, quay đầu lại, nhìn thấy Lục Ký Hy, cũng không biết có nên giải thích với anh ta về tình hình lúc này không.
“Cô ta điên rồi, điên rồi”. Ông ta hét lên bằng giọng tiếng Anh khó nghe, nói một loạt những câu lặp lại. Thiên Hạ phảng phất nghe thấy những tự như “dụ dỗ”, “thô bạo”. Cô thấy nực cười, hết sức nực cười.
Lục Ký Hy biết một người chủ nhà nên làm thế nào, anh ta đỡ người đàn ông kia dậy, quay sang nói với Ngôn Thiên Hạ: “Xin lỗi đi”.
Cô hếch cằm cao ngạo, không nói gì.
“Tôi bảo cô xin lỗi”. Lục Ký Hy nhắc lại, ánh mắt toát lên vẻ chính nghĩa, “Xin lỗi ông ấy đi”.
“Được”. Cô nhếch mép cười lạnh lùng, ai bảo cô là người hầu của người ta, không thể làm chủ nhân mất mặt được: “Hoàn toàn giống như ông ta nói lúc nãy, tôi dụ dỗ ông ta, tôi lại thô bạo với ông ta”. Ánh mắt của cô từ khuôn mặt gian trá của người đàn ông kia di chuyển đến khuôn mặt lạnh lùng của Lục Ký Hy, nhìn thẳng vào mắt anh ta rồi mỉm cười: “Bây giờ thì anh hài lòng rồi chứ”.
Nói xong cô quay người bước đi, trong lòng đã hạ quyết tâm, ngày mai sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này.
Không ngờ, khu ở của người giúp việc khóa chặt cửa, ngay cả người canh cửa cũng đi xem tiệc. Cô cười gượng, ngước nhìn trăng khuyết.
Ngôn Thiên Hạ ơi là Ngôn Thiên Hạ, mi trở nên thảm hại như thế này từ khi nào vậy?
Hồ nước nhỏ cạnh khu nhà vừa tan băng, vẫn có thể nhìn thấy những chú cá nhỏ bơi lội tung tăng dưới nước. Cô dựa người vào gốc cây sần sùi, rút điện thoại ra, vừa nhìn thấy tên của Khưu Lạc, nỗi nhớ nhung lại trào dâng, những ngón tay từ từ viết tin nhắn: Khưu Lạc, anh thật nhẫn tâm.
Viết xong, cô không nhấn nút gửi mà ấn nhút thoát, tắt điện thoại.
Nước mắt bỗng rơi xuống, cô cũng không biết vì sao mình lại khóc. Vì nhớ Khưu Lạc ư? Hay vì lúc nãy phải chịu ấm ức? Hay vì cô vẫn không đưa được Lâm Hề Nhị về? Cô lặng lẽ để nước mắt chảy xuống, nước mắt rơi rất chậm, từ từ, từ từ lăn trên má, mang theo bao điều trong trái tim chất chứa.
“Xin lỗi, lúc nãy đã khiến em phải chịu ấm ức”. Bỗng nhiên Lục Ký Hy vòng tay qua người, ôm cô vào lòng.
“Anh làm gì vậy? Bỏ tôi ra”. Cô đẩy tay anh ra, nhưng anh ta càng ôm cô chặt hơn, “Anh biết tất cả những lời nói của ông ta là giả, nhưng anh xin lỗi, lúc nãy anh không giúp được em”.
Thiên Hạ không nói gì. Cằm của Lục Ký Hy chạm vào tóc cô, anh ôm cô và nói: “The Bossbị mắc ở hải quan rồi, dù thế nào nhân viên kiểm tra cũng không cho qua, hết lần này đến lần khác. Anh đã dùng tất cả các mối quan hệ nhưng không có tác dụng gì. Nhất định là Lục Khai Nguyên đang kéo dài thời gian The Bosscó mặt trên thị trường. Ngày mà The Bossphải có mặt trên thị trường sắp tới gần, nhưng quầy hàng của những chi nhánh ở châu Âu vẫn trống trơn”.
Thiên Hạ im lặng không nói gì, chỉ thấy anh ta nói tiếp: “Nếu thiết kế này thành công thì rất có thể anh sẽ trở thành phó tổng giám đốc. Đợi khi nào anh chắc chắn rồi, anh sẽ dứt Lục Sính Đình ra và về bên em. Thiên Hạ, em có thể đợi anh đến ngày đó không?”
Khóe môi của cô khẽ rung rung, không dám tin Lục Ký Hy có thể nói những lời như vậy, “Nếu thất bại thì anh sẽ thế nào?”
“Vậy thì chỉ có thể để Lục Khai Nguyên ngã đau hơn anh… Thiên Hạ, có chuyện này anh không biết em có đồng ý giúp anh không?” Anh ta quan sát nét mặt của cô, hơi ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Anh có tai mắt ở phòng tài vụ, rất nhiều năm rồi. Anh đoán Lục Khai Nguyên rất có khả năng trốn thuế. Nếu có thể lấy được sổ nợ nội bộ thì…..”
“Vậy thì chẳng phải cả công ty sẽ bị liên lụy sao?”
“Dù là cả hai cùng bại trận chứ không thể để anh ta độc chiếm được. Thiên Hạ, nếu em đồng ý giúp anh, anh có mật mã mở máy tính của anh ta. Ban ngày, nhân lúc anh ta đi làm, copy sổ nợ điện tử trong máy tính của anh ta cho anh, được không?”
Thì ra là thế.
Ngôn Thiên Hạ thở phào nhẹ nhõm. Thì ra đột nhiên Lục Ký Hy tiếp cận cô, đột nhiên bày tỏ tình cảm với cô là có lý do. Anh ta không quan tâm đến con người Ngôn Thiên Hạ mà là chiếc chìa khóa phòng ngủ của Lục Khai Nguyên trong tay cô, bảo cô đi ăn trộm, một khi sự việc bị lộ ra thì mọi tội lỗi thuộc về cô, anh ta có thể chối sạch.
Nếu là những cô gái bình thường thì chắc chắn sẽ bị Lục Ký Hy làm cho mê hoặc, nhận lời anh ta một cách ngốc nghếch. Nhưng cô… dĩ nhiên cũng sẽ nhận lời. Đây là cơ hội duy nhất mà cô có xóa sạch những tấm ảnh trong máy của Lục Khai Nguyên. Còn về cuốn sổ nợ, cô nghĩ không nhất định có thể lấy được. Lục Khai Nguyên là kẻ xảo quyệt. E rằng Lục Ký Hy cũng chỉ lấy cô làm đá ném mở đường, không hy vọng lấy trộm được gì. Đôi anh em này cũng thật hợp nhau.
N