Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
sợ hết hồn, giận dữ quát: “Anh còn diễn trò nữa sao?” Anh ta bước tới kéo người anh em của mình, Ryan theo đà ngã kềnh ra giường, vẫn khuôn mặt biểu lộ sự kinh sợ tột độ ấy.
Lời Nguyền Rủa Của Ai?
Cảnh sát, bác sĩ, phóng viên, từng tốp từng tốp như ong như ve bu tới. Ryan không hề bị bất cứ một vật thể ngoài cơ thể nào đâm phải, thực sự là quá kinh sợ mà dẫn tới tim đột ngột ngừng đập. Trong giây lát, lời cảnh báo của Abusnis lại vang lên: “Kẻ dám đột nhập vào lăng mộ của Pharaoh, thần chết sẽ giáng lâm trước mặt chúng”.
Cả giới khảo cổ, còn có các đơn vị truyền thông của toàn thế giới được một phen ồn ào, chú ý chặt chẽ tới tình hình của tất cả những người làm công tác khảo cổ trong khách sạn Windsor.
Thiên Hạ hỏi Khưu Lạc: “Chúng ta sẽ rời khỏi đây chứ?”
Anh cười thoảng qua: “Đương nhiên không”.
Vừa hay lúc đó, trong hành lang đột nhiên sáng bừng, toàn bộ đèn đều thắp sáng. Mọi người đứng bên cầu thang tầng thứ ba, nhìn thấy Tom đang ngã bên cạnh cầu thang tầng thứ hai. Khi họ tới bên cạnh Tom, anh ta đã ngừng thở.
Hank lại một nữa khóc ngất đi.
Tất cả mọi người đều cho rằng Tom vì quá tối, bị ngã nên tử vong, cho đến khi pháp y cho họ biết xương gót chân anh ta bị gẫy vụn, mọi người mới cảm thấy kỳ quái. Tom vì ngã cầu thang, não bộ bị va đập mà chết, thân thể cũng bị thương với những mức độ khác nhau, điều này có thể có được sự giải thích hợp lý, duy nhất xương chân trái gãy là không thể nào lý giải được, anh ta rốt cuộc ngã như thế nào mà xương gót chân bị gãy vụn?
Trong nháy mắt khách sạn Windsor rơi vào đám mây mù dày đặc và bóng đen chết chóc, lại bị truyền thuyết lời nguyền rủa của Pharaoh thông qua giới truyền thông phát tán ra toàn thế giới, không có ai dám bước vào khách sạn Windsor, một quán rượu mọi khi náo nhiệt bỗng nhiên vắng lặng quạnh quẽ.
Jerryd chuyển vào phòng Hank, chăm sóc ông bố tiều tụy. Những công nhân vận chuyển, trợ thủ khác đều chuyển đi. Vương Tiểu Nhị đang liên lạc với công ty du lịch, chuản bị đón một đoàn, cùng đoàn rời khỏi Luxor. Khưu Lạc và Thiên Hạ vẫn điềm tĩnh ở trong khách sạn, ban ngày tham quan những thắng cảnh ở Luxor, tối đến trở về khách sạn nghỉ ngơi. Sudaly giúp Jerryd chăm sóc Hank, sau mỗi lần Hank uống thứ thảo dược do cô ta chế thì mới cảm thấy khỏe một chút.
Nhưng tất cả đơn vị truyền thông vẫn đang dùng máy quay, máy ảnh chĩa vào khách sạn Windsor, đợi những tin tức mang tính bùng nổ, đợi lời nguyền rủa của Pharaoh ứng nghiệm thêm một lần nữa. Họ cuối cùng cũng không thất vọng, ba ngày sau, Hank chết trong phòng, khi chết trên khuôn mặt vẫn giữ nụ cười lạnh lẽo.
Jerryd không đợi pháp y tới kiểm nghiệm đã vội vàng tới quầy phục vụ trả lại phòng, cho dù sau lưng là một rừng phóng viên và đèn phát sáng, anh ta vẫn không thể kiềm chế mà hét ầm lên: “Có ma, thực sự có ma! Chết rồi, bọn họ đều chết cả rồi… tiếp theo sẽ tới lượt tôi, tiếp theo sẽ tới lượt tôi!”
“Jerryd, anh bình tình lại đi!” Khưu Lạc nắm lấy cánh ta của Jerryd lắc lắc, Vương Tiểu Nhị gọi hai bác sĩ tới, dẫn Jerryd đang hoảng loạn đi tới bệnh viện. Khi rời đi, Jerryd còn kêu một tràng: “Thần chết sẽ giáng lâm trước mặt chúng ta! Thần chết sẽ giáng lâm trước mặt chúng ta!”
Đám phóng viên đuổi theo chiếc xe cứu hộ tới đón Jerryd.
Trong sảnh lớn, bọn Khưu Lạc và Thiên Hạ nhìn đám người rầm rập rời đi. Vương Tiểu Nhị khuyên bọn họ: “Hay thà chúng ta cũng trả lại phòng đi, sợ rằng có tà khí thật. Tôi dẫn các bạn đổi một khách sạn khác”. Có lẽ nghĩ tới mình cũng là người tiến vào hầm mộ đó, Vương Tiểu Nhị không khỏi cảm thấy tê buốt.
“Chúng tôi đi cùng đoàn của anh, đã nói là anh sẽ phải dẫn chúng tôi du lịch Ai Cập”. Thiên Hạ trả lời anh ta.
“Được, chúng ta đến ở khách sạn Manton trong ba ngày. Sau ba ngày đoàn du khách sẽ từ Cairo tới, tôi sẽ bắt tay vào hướng dẫn, các bạn đi du lịch Ai Cập!” Vương Tiểu Nhị cười lớn.
Cho nên Khưu Lạc, Thiên Hạ, Vương Tiểu Nhị ai về nhà nấy, thu dọn xong hành lý thì đi xuống sảnh lớn.
Cánh cửa sảnh đang mở, Sudaly nắm chặt hay tay, đứng ở đó trông rất bất an, hơi khép hàng mi. Bộ áo đen quấn lấy cô ta một cách thần bí, phần da mặt lộ trắng nhợt nhạt như có bệnh.
“Sudaly, chúng tôi trả phòng rồi, chuẩn bị rời khỏi đây”. Thiên Hạ chào hỏi cô ta. Sudaly muốn nói lại nhìn xuống đất, sau đó lại cúi đầu xuống.
Vương Tiểu Nhị không nhịn được nhìn hàng mi của người đẹp, hỏi: “Cô có muốn đi cùng chúng tôi không?”
Người đẹp khẽ gật đầu, đôi mắt đẹp thì cho dù là ai cũng chẳng nỡ từ chối.
“Ha ha, vậy thì lên đường thôi. Chúng ta phải đi tới khách sạn Manton, cách đây cũng không xa, nhưng địa điểm thì nhỏ hơn nhiều, may mà chỉ chờ có ba ngày. Đi thôi”. Vương Tiểu Nhị cười sảng khoái, dẫn theo ba người bọn họ đến khách sạn Manton.
Nơi đây quả nhiên nhỏ hơn so với khách sạn Windsor danh tiếng lẫy lừng. Một phòng ăn hai tầng, một khu chung cư 5 tầng, ở giữa còn có một vườn hoa để nối liền hai tòa nhà.
Trong bữa tối, Thiên Hạ và Khưu