XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

nhau đi, cũng không uổng hai người đã yêu nhau”. Vừa nói vừa rút một cây sáo dắt sau lưng ra, đôi bàn tay to béo bấm trên mấy lỗ nhỏ, âm thanh mang đậm màu sắc Trung Đông thoát ra từ đó. Anh ta vừa thổi sáo, dưới chân dậm nhịp, con rắn hổ mang đột nhiên mở trừng mắt, màu vàng kim của tròng mắt và màu đen của con người tỏa nên sự tương phản cực kỳ rõ rệt. Nó lắc lắc thân bắt đầu rướn lên, nghe tiếng nhạc và nhảy múa. Theo tiếng nhạc càng ngày càng mạnh mẽ, nó bạnh lớp da cổ, chiếc lưỡi cũng không ngừng thè ra, bắt đầu bò loăng quăng về phía ghế sofa.
Tay phải Thiên Hạ nắm chặt chiếc lọ tinh dầu, đó có thể là ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng. Cô thử đưa chiếc lọ về phía trước, để cho mùi hương khuếch tán đi, nhưng con rắn hổ mang lại không hề động đậy, những chiếc vằn hoa hoa lệ nhấp nhô như sóng nước theo nhịp lắc lư của cơ thể, nhiệt độ trong lòng bàn tay truyền tới rất ấm áp. Cô ngước mắt, nhìn thấy khuôn mặt nghiêng hoàn hảo, cô độc của Khưu Lạc, trong giây phút thất thần…
Nếu như chết như thế này… cũng không uổng họ đã yêu nhau.
Thiên Hạ nắm chặt bàn tay anh, khẽ mỉm cười với con rắn hổ mang hung tợn.
Khưu Lạc cũng mỉm cười, sự mê hoặc kinh hồn, trong giây lát trước khi con rắn cắn bọn họ, anh rút ra viên đá quý Tổ Mẫu Lục từ trong túi, cười nói với Vương Tiểu Nhị, “Chẳng hay anh có cảm hứng với viên Tổ Mẫu Lục trên “ngai vàng Khổng Tước” này không?”
Con ngươi của Vương Tiểu Nhị sáng lên ánh sáng tham lam mừng rỡ, tiếng nhạc ngừng lại, nhịp phách cũng dừng, con rắn hổ mang đột nhiên đổ ra mềm oặt trên sàn.
Viên Tổ Mẫu Lục đó…
Ngôn Thiên Hạ nhìn viên Tổ Mẫu Lục trong tay Khưu Lạc, hơi kinh ngạc. Trước khi tới Ai Cập, để phòng bị trộm mất đá quý, những viên đá mà Khưu Lạc mang theo đều là đồ phỏng chế tinh xảo. Viên Tổ Mẫu Lục đó trong tay anh là đồ thật, thì không phải là viên đá nổi tiếng thế giới.
“Sao tôi biết được viên đá anh cầm trong tay là đồ thật hay đồ giả?” Tiếng Vương Tiểu Nhị khàn khàn, hình như đang cực kỳ đè nén niềm sung sướng.
“Anh có thể tìm chuyên gia kiểm nghiệm đá quý tới kiểm tra”. Khưu Lạc ung dung trả lời. Tia sáng màu xanh của viên đá theo những ngón tay thon dài đang duỗi ra của anh, chiếu vào trong đôi mắt tham lam của Vương Tiểu Nhị. Khưu Lạc tiếp tục nói, “Tôi chết sớm hay chết muộn một ngày, đối với anh mà nói thì còn có gì khác nhau? Tôi nói cho anh biết, tôi không chỉ có Tổ Mẫu Lục, còn có ba viên đá nổi tiếng khác – viên Hạc Huyết Hồng của Miến Điện, viên Thỉ Xa Cúc của Đan Mạch, viên Hoàng Bảo Thạch của Sudan. Không biết anh có hứng thú hay không? Trong phòng tôi có đồ nhái, hoặc là anh có thể đi xem qua cho biết”.
“Anh muốn sống mà ra khỏi đây sao! Đừng có mơ!” Vương Tiểu Nhị ngắt lời. Khưu Lạc cười không thèm để ý, “Lúc nào anh để tôi an toàn rời khỏi đây thì lúc đó tôi nói cho anh biết chỗ giấu đá quý”.
“Hừ”. Vương Tiểu Nhị hừ một tiếng lạnh lùng, lớp thịt dày trên khuôn mặt đang co rút, anh ta đột nhiên đứng dậy, con rắn hổ mang nhanh chóng bò về quanh chân anh ta. Anh ta đi tới cửa, hét một tiếng to ra ngoài, một đám đàn ông mặc áo trắng tiến vào phòng – họ hóa ra toàn bộ đều là công nhân vận chuyển trong hầm mộ hôm nào.
Hóa ra đều là người của anh ta! Cái khách sạn Manton đáng sợ này chính là sào huyệt của Vương Tiểu Nhị. Vương Tiểu Nhị hét lên một cách dữ tợn bằng tiếng Ai Cạp, bỗng đám đàn ông chạy về phía hai người họ, trói hai tay họ lại một cách rất thô bạo. Viên Tổ Mẫu Lục trong tay Khưu Lạc bị cướp đi, điện thoại và lọ tinh dầu trong tay Thiên Hạ cũng bị vứt xuống dưới đất.
Hai người bị trói và tống vào căn phòng dưới mặt đất.
Căn phòng dưới đất cực kỳ sơ sài, một gian phòng bằng đá lạnh lẽo, một đống rơm được trải dưới đất, trong góc phòng còn đặt mấy chiếc hòm gỗ đã bị bụi phủ lâu ngày. Ngẩng đầu lên có hàng rào sắt thưa thớt, bị mấy xích sắt vừa to vừa thô nặng khóa bên trên. Ánh lửa vàng vọt từ bên ngoài hàng rào cửa hắt vào trong, tiếng bước chân của đám đàn ông đã dần dần đi xa.
Bọn họ bị cầm tù rồi.






Đi Về Hướng Bắc
Thiên Hạ ngồi trên đống rơm, ôm lấy đầu gối để giữ ấm. Cô ngẩng đầu nhìn Khưu Lạc đang ngồi trong bóng tối nói, “Anh qua đây ngồi đi, dù sao bây giờ cũng không ra ngoài được”.
Cô nghĩ, khoảng cách giữa bọn họ đã được kéo gần rồi sao? Phút chót sinh tử, anh chủ động nắm tay cô, cô có thể cảm thấy sự dịu dàng phía sau sự ấm áp đó.
Anh nhẹ nhàng đi tới, ánh lửa bập bùng vách ra chiếc bóng đổ dài nhàn nhạt của anh. Anh dừng lại cách cô khoảng một mét, dựa vào bức tường đá nói, “Em ngủ một chút đi, chúng mình tạm thời không bị nguy hiểm nữa”.
Đúng thế, Vương Tiểu Nhị nhất định sẽ kiếm chuyên gia giám định tới kiểm định viên Tổ Mẫu Lục, họ tạm thời sẽ không chết.
Trên thuyền toàn là lao động bất hợp pháp, vì một người da đen trong số đó đã nhảy xuống biển chạy trốn, anh mới có cơ hội bị bắt để cho đủ số. Anh cố gắng giao thiệp với vị thuyền trưởng người da trắng, cuối cùng vẫn bị giam ở Congo, châu Phi.
Khưu Lạc cù