Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1638 lượt.
hợp tình hợp lý.
Chân Tướng Rõ Ràng
Buổi tối cuối cùng trước khi rời khỏi Luxor, dưới tác dụng của tinh dầu thơm, Thiên Hạ đã nhanh chóng mơ màng.
Vừa ngủ thiêm thiếp, một âm thanh phì phì truyền tới bên tai, âm thanh đó càng lúc nghe càng rõ, cho đến khi cảm giác thấy có thứ gì đó lạnh trơn thô nhám đang cọ vào sau chân cô, Thiên Hạ mở trừng mắt.
Một con rắn hổ mang to đang bò quanh chân cô, đôi mắt như chuông đồng của nó đang nhìn thẳng cô, đột nhiên nó rướn chiếc cổ, hai bên bành ra như hình cái túi, chiếc lưỡi rắn dài thè ra rất linh hoạt.
Rõ ràng là, nó đang định phun chất kịch độc của mình vào Ngôn Thiên Hạ.
Một âm thanh khác, dây thanh trầm ấm mà cô vô cùng quen thuộc, lạnh lùng đáp: “Vương Tiểu Nhị, trò chơi nên kết thúc rồi”.
“Ha ha, anh có biết tối nay tôi sẽ tới lấy mạng của anh không? Tiếng cười phóng túng đó, vang lên sởn gai óc trong đêm tối. Thiên Hạ suy nghĩ rất nhanh, lấy điện thoại ra bắt đầu ghi âm. Nếu như Vương Tiểu Nhị thực sự là hung thủ, hung thủ sẽ tự mình thừa nhận phạm tội, đoạn ghi âm chính là chứng cứ có hiệu lực nhất.
“Đúng thế, tất cả mọi người đều bị những màn kịch của anh che mắt. Lời nguyền rủa của Pharaoh, có điều đó chỉ là truyền thuyết cổ xưa, anh lại lấy chiêu bài đó để giết cả nhà Hank, và giá họa thành công cho Sudaly”. Khưu Lạc cười nhạt, “Sudaly chẳng qua chỉ là một cô gái thần kinh không bình thường, ngay từ nhỏ đã học lịch sử Ai Cập, ảo tưởng mình chính là một người Ai Cập cổ đại”.
Vương Tiểu Nhị không nói gì, Khưu Lạc tiếp tục nói, “Anh dùng rắn hổ mang dọa chết Ryan, lại sai nó đến nhân cơ hội mất điện đến vờn quanh chân trái của Tom, tiếng kêu thất thanh của Tom không phải vì bị ngã, mà vì bị cắn nát gót chân mới ngã xuống lầu. Còn như Hank, e rằng trong thức ăn mà ông ấy ăn vốn có thuốc độc mạn tính. Còn Jerryd, trước tiên anh ôm con rắn xuống dưới lầu chung cư anh ấy ở, sai con rắn bò vào phòng cắn chết anh ấy, sau đó đem tất cả vu cho Sudaly, đồn đại đó là lời nguyền rủa của Pharaoh”.
“Anh bắt đầu hoài nghi tôi từ bao giờ?”
“Chính là tối nay. Làm sao anh có thể phát hiện con rắn trong bụi rậm dưới ánh trăng nhợt nhạt như thế này, anh cách xa nó phải đến bảy, tám mét phải không? Nhưng anh thông qua Sudaly đang đứng lặng yên và vận tốc của một con rắn hổ mang để chuyển dư luận tới lời nguyền rủa, khả năng phản ứng và tốc độ hành động thực là rất nhanh so với người thường. Hôm nay, Sudaly đã bị giám hộ, cô ấy còn có thể giết Jerryd sao? Nhưng tôi không tin lời nguyền rủa nào cả. Nếu như lời nguyền rủa của Pharaoh thực sự linh nghiệm, ông ta còn có thể bị lưu lạc tới bước đường bị người ta mở quan tài mang thi thể phô bày trước mọi người sao?
“Rất giỏi, anh đoán gần hết toàn bộ sự việc rồi”, Vương Tiểu Nhị thẳng thắn thừa nhận, “nhưng tôi tuyệt đối không hối hận đã giết anh ta!”
Ngữ khí của người đàn ông này tàn bạo tới mức tay trái đang cầm điện thoại của Thiên Hạ khẽ run lên. Vương Tiểu Nhị tiếp tục nói: “Nếu như anh biết được Hank đã làm gì, anh cũng muốn giết ông ta! Xác ướp của nữ vương, ngoài móc câu và quyền trượng được nắm chặt trong tay trái và tay phải ra, còn có một bộ trang sức, đó là hoa tai có hoa văn của hoàng gia, được đeo trên tai của bà. Vì hoa tai rất nhỏ, lại hơi chuyển màu đen, mới đầu mọi người đều không chú ý. Nhưng tôi đã chú ý thấy, khi tôi vừa nhĩn kỹ chiếc hoa tai này, Hank liền nhân cơ hội mọi người không để ý đã ra! Tên người Mỹ này, hắn không chỉ làm hỏng xác ướp của Pharaoh, mà còn chiếm hoa tai làm của riêng!”
Vương Tiểu Nhị cố gắng khống chế nỗi giận dữ, nghe ra vẫn là đầy sự thù hận. Khưu Lạc sau khi nghe xong khẽ cười: “Vậy hoa tai bây giờ đang ở chỗ nào? Hay là đã bị anh nuốt làm của riêng rồi? Nói cho cùng, anh và Hank có gì khác nhau…”
“Anh mới là kẻ bất kính với Pharaoh!” Vương Tiểu Nhị gào lên, “Nếu như bây giờ tôi giao ra văn vật, tất cả mọi người cũng đều sẽ hoài nghi tôi… Ha ha, Khưu Lạc, anh thật là nhàn nhã rỗi hơi”, anh ta đội nhiên chuyển giọng, “Đã quan tâm tới tôi, thì cũng không thể không nghĩ xem hoàn cảnh của anh! Cục cưng của tôi không ngại ăn đêm đâu! Con nữa, quý cô ngoài cửa, cô cũng có thể bước vào rồi!”
Ánh mắt Thiên Hạ hơi sáng lên, mau chóng buộc lại mái tóc dài, nhét thẻ nhớ điện thoại vào trong tóc, sau đó cầm chặt lọ tinh dầu, bình tĩnh đẩy cánh cửa bước vào.
Cửa từ từ mở ra, ánh lửa tinh dầu trong tay cô và ánh trăng bên ngoài khung cửa chiếu sáng lẫn nhau, chiếu tới Khưu Lạc đang ngồi trên ghế sôpha và Vương Tiểu Nhị đang ngồi trên chiếc bàn gỗ.
Khưu Lạc nhìn Thiên Hạ, vội chìa tay về phía cô: “Thiên Hạ, đến bên anh ngồi đi”.
Cô đi từng bước tới phía Khưu Lạc, ánh lửa của lọ tinh dầu dần dần đưa tới gần, con rắn hổ mang chậm chạp cuốn mình, nằm yên dưới chân Vương Tiểu Nhị.
Cô ngồi bên cạnh Khưu Lạc, ngẩng đầu nhìn Vương Tiểu Nhị một cách không sợ sệt.
Cơ thịt trên mặt Vương Tiểu Nhị co lại thành một nụ cười méo mó, lạnh lùng quát: “Đã đến rồi, vậy thì chết cùng