XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.

Lạc ăn các đồ ăn đặc sắc của Trung Đông bày trên bàn ăn, tương Humus, thịt quay, cá giòn và sữa chua tươi đã tỏa ra những mùi thơm ngào ngạt. Trên vũ đài ở trước mặt, những vũ nữ múa bụng ra sức biểu diễn theo tiếng nhạc, có nam du khách đang trực tiếp cùng vũ nữ nhảy múa, vô cùng náo nhiệt.
Mấy ngày qua, Thiên Hạ đã rất quen với khẩu vị của Trung Đông, vừa ăn, còn không quên gõ nhịp cùng với người khác. Bỗng Khưu Lạc quay mặt ho mấy cái, Thiên Hạ vỗ vỗ sau lưng anh, “anh không sao chứ? Có phải tại mùi hồ tiêu nồng quá không?”
“Anh không thích ăn, em cứ ăn trước đi”. Anh nhíu mày, xem ra anh vẫn không thể thích ứng với khẩu vị ở nơi đây.
Khưu Lạc đứng dậy khỏi bàn ăn trước, Thiên Hạ tiếp tục xem biểu diễn, lại chẳng còn hứng thú gì.
Khưu Lạc đi khỏi tòa nhà lớn có phòng ăn, đi về phía chung cư, trên đường đi đi qua một hành lang vườn hoa. Ai Cập tháng năm, chính là lúc nắng nực nhất, những tán cọ dầy nở những đóa hoa bé xíu màu vàng nhạt, nhờ gió đem tới cho anh một mùi thơm thanh khiết. Khưu Lạc bỗng nghe thấy từng trận từng trận thanh âm rất nhỏ của con gái, dường như đang phải chịu đựng nỗi đau khổ rất lớn, âm thanh đó có chút thân thuộc, hình như là Sudaly.
Khưu Lạc vén đám lá cọ dày, nhìn thấy Sudaly mặc áo váy màu đen đang nằm dưới đất, hai tay còn nắm chiếc túi của mình, phát ra những âm thanh rên rỉ, ánh sáng xuyên qua kẽ lá cọ bao chụp lấy cơ thể của cô ta, cực kỳ kỳ dị, kinh người.
“Cô không sao chứ?” Anh bước tới trước mặt cô ta, nhưng không tiện tiễn cô ta dậy.
Cô ta vẫn cắm mặt xuống đấy, cơ thể dính chặt lấy mặt đấy, thấp giọng thút thít.
“Haizz, cô sao thế?” Khưu Lạc ngồi xuống bên cạnh cô ta, nhìn thấy cô ta không hề phản ứng gì, cho nên một tay kéo cô ta dậy. Dìu nửa thân trên của cô ta. Sudaly khóc tới mức nhìn mọi thứ đều trở nên mờ mịt, chỉ cảm thấy dường như cô ấy thương tâm vô cùng.
Khưu Lạc trầm giọng nói: “Đứng dậy, tôi đưa cô về phòng”. Anh vừa nói vừa kéo cô ta đứng dậy, cô ấy đột nhiên kích động giằng co, trừng mắt nhìn anh, đầu mày nhăn lên, trong khoảnh khắc đầu mày lại giãn ra, nước mắt lại ầng ậng trong mắt, hoài nghi nhìn Khưu Lạc một cách rất đang thương, giọng bi thương, hỏi: “Tại sao anh lại đối với tôi như thế… Tại sao lại đối với tôi như thế…”
“Cô đang nói gì?” Tiếng Khưu Lạc vừa dứt, cô ta bèn dụi đầu vào lòng anh, thổn thức rất thương tâm, “Tại sao phải xóa đi những vết tích của tôi,… anh hận em đến thế sao? Anh hận em phải không?” Đang nói bỗng ngẩng mặt lên nhìn Khưu Lạc, làn môi mềm mại chỉ cách có một lớp vải mỏng, dán vào môi anh.
“Cô điên rồi!” Khưu Lạc đẩy cô ta ra, lùi lại hai bước, Sudaly ngã ra trên đất. Khi cô ta ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt dữ tợn, lập tức đứng phắt dậy, chiếc váy màu đen bay phấp phới trong gió, miệng lảm nhảm nói: “Anh đã hận em như thế… hận em như thế!”
“Rắn hổ mang kìa!” Vương Tiểu Nhị đột nhiên kêu thất thanh, kéo một tay của Khưu Lạc, dẫn anh lùi về phía sau mấy mét.
Quả nhiên, từ sau bụi cỏ có một con rắn hổ mang trườn tới bên cạnh chân của Sudaly, phần má của con rắn bạnh ra như chiếc mũ, thè chiếc lưỡi rắn đỏ bầm, đôi mắt màu vàng lớn như chiếc chuông đồng có khí thế ép người ta.
“Chạy mau!” Vương Tiểu Nhị kéo Khưu Lạc chạy về phía chung cư, vừa vào cổng lớn, Vương Tiểu Nhị lập tức gọi điện thoại cho cảnh sát, mồm mép lắp ba lắp bắp, “Thật, thật sự… có âm hồn, âm hồn của Htshetsut bên cạnh… chúng tôi ở khách sạn Manton!”
Khưu Lạc bước tới bên cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, Sudaly lại vừa ngất ngã xuống đất, con rắn hổ mang trong nháy mắt cũng biến mất.
“Anh vừa quay về à?” Khưu Lạc hỏi Vương Tiểu Nhị.
“Đúng thế, sao lúc nãy anh cứ đứng đờ ra thế, không nhìn thấy trên mặt đất có rắn sao… thần Amon ơi, lần đầu tiên con nhìn thấy con rắn hổ mang đáng sợ như thế, nếu bị nó cắn cho một phát thì…” Vương Tiểu Nhị lắc đầu nguầy nguậy.
Không lâu sau, xe cảnh sát tới, họ đưa Sudaly đang bị hôn mê rời khỏi khách sạn. Sang ngày thứ hai, trên trang nhất các tờ báo lớn đã đẩy sự nghi ngờ về lời nguyền rủa của Pharaoh lên tới đỉnh điểm. Qua sự giám định của bác sĩ, tinh thần Sudaly thực sự khác với người bình thường, nhưng khi các nhà sử học nói chuyện cùng với cô ta, thì cô ta bình tĩnh tự tại, hiểu biết về 18 vương triều thậm chí còn sâu sắc hơn cả các học giả.
Giới dư luận, giới khảo cổ đã phát ra những phản ứng còn ghê gớm hơn cả động đất cấp bảy. Các bác sĩ và chuyên gia lịch sử học nhiều lần thăm hỏi cũng thích kích thần kinh của Sudaly, cô ta thường quát tháo giận dữ với mỗi người bước vào phòng bệnh của cô ta, chỉ trích họ bất kính, quấy nhiễu sự nghỉ ngơi của cô ta. Trong thời gian này, Jerryd cũng đã chết, cái chết yên tĩnh trong bồn tắm của khách sạn, bị rắn hổ mang cắn vào chân mà chết.
Con rắn hổ mang đó đã vào phòng ngủ của Jerryd như thế nào, đã vào phòng tắm của anh ta như thế nào, đã nhân cơ hội anh ta không phòng bị mà cắn chết anh như thế nào? Tất cả đều là một bài toán đố, nhưng mà tiếng hò hét giận dữ và những lời nói điên rồ của Sudaly đã khiến cho tất cả trở nên