Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.
lông mi, bôi ít son, sau đó đánh mắt màu nâu để thần thái của mắt có được chiều sâu.
Cô thay một bộ quần áo mới, soi đi soi lại trước gương, vẽ đi vẽ lại, rồi sau đó đi ra khỏi phòng ngủ. Vì hơi căng thẳng nên bước xuống cầu thang có hơi nhanh hơn so với bình thường. Khưu Lạc nhướng mắt lên nhìn về phía cầu thang, thấy Thiên Hạ mặc bộ quần áo mới xuống lầu, đi đến trước mặt mình.
Anh nhanh chóng nhận ra vẻ dò hỏi trên mặt cô nên cười nói: “Xinh lắm”.
Ngôn Khởi Thước cười ha ha, kéo con gái về phía bàn ăn, sơn hào hải vị bày đầy cả một bàn.
Người cha vô tâm không nhận ra con gái đã trang điểm nhẹ trên mặt, cứ thế gắp thức ăn vào bát cho con, để con ăn nhiều một chút, sau đó lại gắp thức ăn cho Khưu Lạc.
Thiên Hạ không ăn nhiều, cô sợ sẽ làm son trên môi bị phai ra.
Trong lòng cô vẫn đang nhớ lại ánh mắt khi nãy của Khưu Lạc, lại cả câu khen ngợi nữa, tất cả hết lần này đến lần khác hiện lên trong suy nghĩ, mặt cô chợt hồng lên.
“Thiên Hạ đang yêu hay sao vậy?” Lâm Hề Nhị hỏi, vẻ sắc sảo.
Trái tim cô đập thình một cái.
Yêu? Từ trước tới giờ cô chưa hề nghĩ đến, cô và Khưu Lạc có thể yêu nhau ư?
“Nói linh tinh gì vậy”. Ngôn Khởi Thước phản bác, “Thiên Hạ cả ngày không bước chân ra khỏi cửa thì yêu ai mới được chứ?”
“Ha… ha, đúng, đúng” Lâm Hề Nhị cũng cảm thấy mình đã nói sai.
Ăn cơm tất niên xong, Khưu Lạc đưa cô ra bãi đất trống trước nhà để đốt pháo hoa.
Cả một bãi đất đều bị tuyết trắng che phủ, nhưng lớp tuyết không dày, cũng không đến nỗi làm đông cứng cả chân, trái lại giẫm lên còn thấy thích thú.
Từ xa đã có thể nghe thấy tiếng pháo hoa nổ, những chùm pháo hoa xinh đẹp nổ tung trên bầu trời.
Khưu Lạc châm từng cây pháo hoa, bầu trời phía trên trở thành một khung cảnh tuyệt đẹp.
Thiên Hạ chỉ yên lặng ngắm, trên mặt nở nụ cười vui vẻ.
Cuối cùng đã đến mười hai giờ. Một năm mới đã đến.
Khưu Lạc quây những cây pháo hoa còn lại thành một hình tròn rồi châm lửa, sau đó nhanh chóng quay người kéo Thiên Hạ về phía sau, đột nhiên có những điểm sáng bay vọt lên, cuối cùng là những tiếng nổ rất lớn, chúng nổ trên trời, kết thành những hình tròn ánh sáng đầy màu sắc.
Những người xung quanh cũng đang chúc mừng năm mới, lũ lượt đem pháo hoa ra đốt, chẳng mấy chốc những tiếng nổ vang lên chát chúa.
Trên bầu trời những chùm ánh sáng rực rỡ sang rực lên, dường như muốn biến ban đêm thành ban ngày với ánh sáng nhiều màu sắc.
Cô ngắm nhìn những cây pháo hoa tuyệt đẹp, chợt nghe thấy bên tai có người gọi cô khe khẽ: “Thiên Hạ.”
“Uhm”. Cô đáp trả, nhưng vẫn chú ý ngắm nhìn bầu trời.
Đột nhiên có hai bàn tay đặt lên hai má cô, cô bị thay đổi hướng nhìn, nhìn thấy khuôn mặt Khưu Lạc to lớn, gần gũi, rồi môi anh đặt lên môi cô.
Trong một thoáng dường như trong đầu cô không còn suy nghĩ gì, cảm giác trong thế giới tối đen có một cây pháo hoa bất ngờ cháy lên và lao về phía chân trời.
Đôi môi xoay chuyển, cọ xát, đem theo những tình cảm mới mẻ đang nảy mầm. Cuối cùng, nụ hôn dài kết thúc, anh ôm lấy cô, hai trán chạm vào nhau. Anh nhắm mắt lại, nói khẽ: “Thiên Hạ, anh yêu em”.
Bông pháo hoa cuối cùng nổ trên bầu trời đen thẳm, luồng ánh sáng rực rỡ xuyên qua bóng tối, cô cảm thấy một niềm vui dâng lên từ tận đáy lòng, không phải của riêng mình.
Nhưng cô quên không nhìn vào mắt Khưu Lạc.
Như thật như giả.
Tranh tối tranh sáng.
Ảo Ảnh Tan Vỡ
Một người trên chiếc giường đôi, cô đơn lan tỏa trong đêm
Phần 1: Hạnh phúc nhỏ nhoi
Trên xe của Vương Tiểu Nhị phía cảnh sát tìm được chiếc khuyên tai của nhà họ Vương và viên Tổ Mẫu Lục cao cấp, tòng phạm cũng đã nhận tội và mong được khoan hồng. Vụ án lời nguyền của Pharaoh cuối cùng cũng giải quyết xong. Giới báo chí toàn cầu một lần nữa lại xôn xao.
Các phóng viên đều tranh giành phỏng vấn Thiên Hạ và Khưu Lạc. Còn hai người sau khi làm xong mọi thủ tục kê khai đã lặng lẽ rời khỏi Ai Cập trước con mắt của nhiều người.
Sau khi chiếc siêu xe thể thao rẽ vào đường cao tốc trong thành phố Thiên Hạ mới cảm thấy có vấn đề nghiêm trọng, nụ cười trên môi cô lập tức cứng lại: “Anh đang muốn đi đâu đây?”
“Về thành phố mà”. Khưu Lạc rõ ràng đã hiểu nhầm ý của Thiên Hạ.
“Em muốn hỏi… anh về nhà nào?” Giọng nói cô có chút căng thẳng. Sau khi về nước cô đột nhiên cảm thấy hiện thực còn tồn tại quá nhiều vấn đề, trong đầu có cảm giác trương lên.
“Anh chỉ có một ngôi nhà”. Khưu Lạc cười và nhìn vào mắt cô: “Nhà của chúng ta”. Nói xong anh chuyên tâm lái xe.
“Vậy căn nhà đó của anh…”
“Anh cho Trần Giai Vân rồi. Bây giờ bạn trai cô ấy sống cùng với cô ấy, thanh thản thoải mái”.
“Vì thế, đứa bé đó không phải của anh?” Cô truy hỏi.
Khưu Lạc tắt nụ cười, nhân lúc đèn đỏ sáng anh quay sang nói với cô: “Đó là những lời anh dọa em, em cũng coi là thật”.
Cô không còn cười được nữa: “Chúng ta có thể đặt ra một quy định được không? Lần sau đừng dọa em như thế nữa”.
“Được”. Đôi mắt màu xanh tràn ngập sự dịu dàn