Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.
hẹ lên đầu cô khen ngợi: “Con gái của ba thật là giỏi”.
“Ba, điểm của Lạc Lạc còn đứng đầu toàn khóa cơ”. Cô nhìn dáng vẻ luôn lạnh nhạt của Khưu Lạc, thực sự cảm thấy xấu hổ nếu được biểu dương nên buột miệng nói hộ cậu.
“Thật sao?” Ông Khởi Thước kinh ngạc hỏi, lại càng vui hơn. “Các con đợi ta một lát”.
Ngôn Khởi Thước xoay người đi lên lầu, cầm từ trong thư phòng ra một chiếc đồng hồ bỏ túi to được nạm mã não đỏ, mỗi bên phải và trái của chiếc đồng hồ đều có một con rắn bạc, mắt con rắn là viên đá lam ngọc loại thượng hạng, vừa nhìn đã biết là rất đắt rẻ. Ông đưa nó cho Khưu Lạc, chúc cậu đạt được càng ngày càng nhiều thành tích tốt.
Khưu Lạc nhận lấy, vẫn là nụ cười dễ thương.
Trong nhà có một người anh có thành tích học tập đứng đầu như vậy, nên mỗi khi Thiên Hạ gặp phải bài khó không giải được đều đi tìm anh nhờ giúp đỡ.
Có lần giải một bài toán, anh bảo cô đến bàn cà phê cầm vài tờ giấy nháp, Thiên Hạ cầm mấy tờ giấy nháp lên, nhưng không ngờ lại phát hiện ra chiếc đồng hồ trong đống giấy.
Cô ngạc nhiên hỏi: “Lạc Lạc, anh không thích cái đồng hồ này à?” Hiển nhiên đó không phải là cách giữ gìn trân trọng.
Khưu Lạc nhìn theo ánh mắt của cô, ngừng một chút rồi nói: “Không phải là không thích, nhưng phòng bừa bộn quá, toàn quên mất là để đâu”.
“Uhm”. Thiên Hạ ứng theo. Nhưng cô biết chẳng qua Khưu Lạc đang mượn cớ đó thôi.
Lẽ nào anh ấy không thích nhà họ Ngôn, không thích Ngôn Khởi Thước, không thích cả mình?
Khưu Lạc nhìn thấy cô ngây ra thì cười nói: “Nghĩ gì thế? Qua làm bài đi”.
Nhưng Thiên Hạ không nghe vào bài toán đó nữa. Trong lòng lại thêm một dấu hỏi nữa cho Khưu Lạc.
Tuy nghi ngờ những ngày nào họ cũng cùng đi học, tan học, giống như anh em ruột.
Có hôm tan học, cô vừa chuẩn bị ra đến cổng trường để về cùng Khưu Lạc thì một nam sinh đột nhiên chắn đường của cô. Cô cũng có chút ấn tượng với cậu ta vì các cô bạn trong lớp thường bàn luận về cậu.
“Bạn có việc gì à?” Thiên Hạ nói với vẻ vội vàng, thiếu kiên nhẫn.
Cậu nam sinh vẫn chặn đường của cô, nhưng lại không nói gì cả.
Thiên Hạ nhìn đồng hồ, đã mất mười phút rồi, cô nói không khách khí: “Phiền bạn cho đi nhờ một chút”.
Cô vừa chuẩn bị đi qua cậu ta thì bỗng nhiên có giọng nói vang lên: “Chuyện đó…Tớ thích bạn”.
Thiên Hạ dừng bước, hơi bối rối. Cô không hề chú ý đến người đang đi về phía mình.
“Ngôn Thiên Hạ, tớ thích bạn”. Cậu nam sinh thấy cô dừng ngay bên cạnh thì lập tức tăng trọng âm nói lại.
Những người đang đi trên hành lang đều dừng lại xem màn thú tội.
Thiên Hạ vẫn còn đang nghĩ xem nên trả lời cậu ta như thế nào thì đột nhiên khuỷu tay phải bị ai đó nắm lấy, kéo về phía trước, cô ngẩng đầu lên nhận ra mình đang ở trong một vòng tay quen thuộc, mắt cô nhìn thấy hàm dưới của anh với những đường cong tuyệt đẹp.
Khưu Lạc cười khinh miệt với chàng trai đứng trước mặt, đôi mắt màu xanh đầy vẻ sang trọng, “Khi nào cậu có thể xuất sắc hơn tôi thì hãy theo đuổi em gái tôi”. Sau đó kéo Thiên Hạ quay người đi.
Vẫn là nụ cười đó, nụ cười khiến cô không hiểu.
Trên đường về nhà, Khưu Lạc vẫn nắm tay cô, không hề buông ra dù chỉ là một lát.
Hoa tử đinh hương nở rộ hai bên đường, hương thơm ngào ngạt.
“Lạc Lạc, sao anh lại thay em từ chối cậu bạn vừa nãy”. Câu hỏi này vang lên trong đầu cô rất lâu, cuối cùng cũng bật ra ngoài.
“Cậu ta không xứng với em”. Khưu Lạc trả lời cô không do dự.
“Vậy thì ai xứng với em?” Cô tiếp tục hỏi.
Khưu Lạc dừng bước, cô cùng dừng theo, nhìn vào mắt anh. Trong mắt anh như ánh lên nụ cười: “Bây giờ em vẫn còn nhỏ, sau này em sẽ biết”.
Như người đi săn giăng lưới, chờ con mồi lại gần.
Năm đó Khưu Lạc đỗ vào một trường đại học hàng đầu, thành tích rất xuất sắc, cũng vô cùng đẹp trai.
Anh chỉ có hai ngày nghỉ về nhà, Thiên Hạ luôn tò mò hỏi anh về cuộc sống đại học, anh luôn ngồi dựa vào chiếc ghế sofa thật thoải mái rồi vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh. Thiên Hạ liền ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh, được anh ôm vào lòng, và anh bắt đầu kể cho cô nghe những câu chuyện thú vị.
Những câu chuyện của anh thu hút sự chú ý của cô, nên cô không chú ý rằng tư thế của hai người trông mơ hồ như thế nào, hoàn toàn không giống hai anh em.
Cô 18 tuổi, học lớp 12, đặt mục tiêu thi đỗ vào trường đại học của anh.
Mỗi cuối tuần Khưu Lạc về nhà, anh đều giảng giải cho cô các đề mục, với sự giảng giải của anh, Thiên Hạ luôn hiểu được từng chút một.
Sức mạnh của thói quen là rất lớn.
Thiên Hạ đã quen có Khưu Lạc ở bên ba năm, không biết từ lúc nào, cô đã coi Khưu Lạc là người vô cùng quan trọng, chỉ có sự khen ngợi, sự giúp đỡ của anh mới làm cô vui vẻ.
Không biết Khưu Lạc có nghĩ như vậy không?
Hoặc là Khưu Lạc đang nói dối, nhưng nói dối trong ba năm thì bản thân cũng sớm tin là thật.
Đêm giao thừa năm Ngôn Thiên Hạ mười tám tuổi.
Cô trang điểm nhẹ, lại xịt một chút nước hoa có mùi thơm dịu. Nhân lúc Khưu Lạc không ở nhà, cô đã ngầm học trang điểm với mấy cô gái khác, kỹ thuật chưa thật tốt lắm nên cô chỉ dám chải