pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.

hưu Lạc ôm Thiên Hạ nổi lên mặt nước, hai người đều há miệng mà thở, lại bị sặc nước biển. Người bị nhấp nhô khi cao khi thấp theo từng đợt sóng biển. Hai người không hẹn mà cùng nhìn đối phương.
Nước sông đã làm ướt đẫm mái tóc dài của cô. Làn da trắng hiện lên rõ ràng dưới ánh nắng mặt trời. Dường như trái tim bỗng nhiên mở rộng, thâm tình bỗng nhiên quay về, hoặc là luôn tồn tại nhưng trong khoảnh khắc này đã không còn có thể che giấu được nữa.
Thiên Hạ bỏ chiếc phao cứu sinh, hai vai dựa vào Khưu Lạc, yên tâm giao tính mạng của mình cho anh, mặt vùi vào ngực anh, cô mỉm cười, nước mắt cứ thế tuôn ra hòa vào dòng nước sông Nile.
Những đợt sóng nhỏ lan trên sông, lá cọ vang lên tiếng rì rào như đang thì thầm, thật vô cùng thu hút.
Dưới ánh mặt trời, những bong bóng được lũ trẻ thổi trôi tới, đẹp tựa như chốn thiên đường.
Nếu còn tin vào tình yêu…
Cảnh tranh tối tranh sáng
Lần đầu tiên khi Ngôn Thiên Hạ nhìn thấy Khưu Lạc, anh đang đứng dưới tán cây tử đinh hương.
Ánh mặt trời len qua lá cây chiếu lên người anh, ánh lên những vệt ánh sáng.
Hương hoa tử đinh hương nồng đậm lan về phía cô, cô nở nụ cười với anh, cất tiếng chào:
“Chào anh, tên em là Ngôn Thiên Hạ”.
Anh nghe tiếng chào thì quay mặt lại, cười nhẹ với cô, vừa thân thiết mà lại vừa xa xôi: “Khưu Lạc.”
Năm đó cô 15 tuổi, anh 17 tuổi. Lần đầu tiên anh đến nhà họ Ngôn.
Cha gọi anh là Lạc Lạc, nên cô cũng theo thế mà gọi anh là Lạc Lạc. Cha nghĩ cô không quen có thêm một người anh trai nên cũng không bắt cô phải thay đổi cách xưng hô.
Có lẽ Thiên Hạ vốn chưa từng coi anh là anh trai, mà chỉ là một người con trai bỗng nhiên đến ở cùng gia đình mình.
Thiên Hạ đoán, có lẽ cuộc sống trước đây của anh không được thuận lợi, người mẹ đơn thân mang theo một đứa trẻ chắc chắn là phải chịu rất nhiều cực khổ.
Nhưng cô lại coi thường Lâm Hề Nhị, cũng đánh giá thấp Khưu Lạc.
Chẳng mấy chốc cô đã phát hiện ra, dù ở mặt nào Khưu Lạc cũng vô cùng xuất sắc, vô cùng thông minh, làm việc gì cũng rất ung dung nhã nhặn, xem ra việc gì cũng đều rất đơn giản và sơ sài. Sự sơ sài đó không phải bắt nguồn từ sự tự ti mà trái lại nó là sự kiêu hãnh lạnh lùng.
Chính sự kiêu hãnh lạnh lùng này đã thu hút nhiều nữ sinh đến trước cổng nhà cô, nhưng lần nào cũng buồn bã ra về.
Đây là những điều mà Thiên Hạ ngầm nhận thấy, cô tò mò, vì anh đối với cô vẫn là nụ cười không bao giờ thay đổi ấy, không gần không xa, không thân không sơ. Cô rất muốn tìm hiểu về anh, thế là cô đăng ký vào trường trung học anh theo học.
Năm đó cô 16 tuổi, anh 18 tuổi, hai người học cùng một trường trung học.
Kỳ thi giữa kỳ của học kỳ một, điểm tiếng Anh của Thiên Hạ đứng đầu lớp.
Cô vô cùng vui mừng, chạy lên tầng sáu là tầng của lớp 12 để báo với Khưu Lạc tin vui này.
Khi đến chỗ rẽ của hành lang, bỗng cô nhìn thấy bên cửa nơi ánh nắng chiếu vào có một cô gái đang cúi đầu nói chuyện với Khưu Lạc.
Thiên Hạ vừa muốn tránh đi, tìm một góc để nhìn trộm thì bị Khưu Lạc nhìn thấy.
Khưu Lạc cười dịu dàng với cô: “Thiên Hạ, qua đây!”
Nghe thấy vậy cô liền bước lại, đứng bên cạnh Khưu Lạc, nhìn thẳng vào cô gái đứng trước mặt.
Rất xinh, nhưng cô không thích.
“Đây là em gái tôi,” Khưu Lạc cười với cô gái trước mặt, tay trái khoác lên vai Thiên Hạ, cao vừa tầm, thật thích hợp. Đầu ngón tay Khưu Lạc quệt vào mặt Thiên Hạ, tiếp tục cười nói “Đứng bên cạnh chúng tôi, cô không thấy tự ti sao?”
Chút gì đó vui mừng trong ánh mắt của cô nữ sinh lập tức biến mất. Cô khóc òa lên, chạy thật xa.
Thiên Hạ cũng nói không ra câu, Khưu Lạc vừa rồi là người mà cô chưa từng gặp, một câu nói đã làm dập tắt mọi tưởng tượng đẹp đẽ của cô gái.
“Em đến đây làm gì?” Tay cậu vẫn đặt trên vai cô, dường như cậu đã tìm được tư thế thoải mái nhất.
“Điểm tiếng Anh của em… đứng đầu lớp, muốn báo với anh”. Đột nhiên Thiên Hạ cảm thấy hơi sợ.
“Ừ, giỏi lắm”. Cậu nhận ra cô không tự nhiên, liền đỡ thẳng vai cô, để mắt cô đối diện với mình, cười dịu dàng, “Sắp vào lớp rồi, về lớp đi. Tan học cùng về nhà”.
Đôi mắt màu xanh như có ma lực, cô ngoan ngoãn gật đầu, sau khi chào tạm biệt anh xong thì đi ra, nhưng trong lòng cô biết rõ rằng Khưu Lạc không bao giờ dịu dàng như thể hiện ra bên ngoài.
Đột nhiên cô nhìn thấy bảng thông báo kết quả của học sinh lớp 12, Thiên Hạ bước lại gần hai bước, phát hiện tên của Khưu Lạc nằm ở đầu bảng, tổng điểm đứng đầu toàn khóa.
Mặt cô đột nhiên đỏ bừng, cảm thấy đem điểm số đứng đầu cả lớp so với anh thì thật thảm hại.
Tối hôm đó, bên bàn ăn, Thiên Hạ không nói không rằng cúi đầu ăn cơm một cách buồn bã.
Ông Ngôn Khởi Thước vẫn nhớ việc thi cử, liền hỏi: “Kết quả thi giữa kỳ đã công bố chưa? Thi thế nào hả con?”
“Cũng được ạ”. Thiên Hạ trả lời lạnh nhạt, vẫn tiếp tục ăn canh.
“Cũng được? Rốt cục là thế nào?” Lâm Hề Nhị ngồi một bên cười nói.
“Uhm… tiếng Anh đứng đầu lớp”. Tuy cô vẫn nói ra nhưng cảm thấy rất xấu hổ.
Ông Ngôn Khởi Thước nghe nói vậy liền cười lớn đầy vui vẻ, kéo cô vào lòng, vỗ n