Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
sát.
Từ gương chiếu hậu có thể thấy đám người kia khi đuổi theo ra, nhìn thấy anh đã đi xa rồi, không thể đuổi được nữa đành buồn bã quay vào khách sạn Manton.
Nghĩ đến việc chỉ trong một thời gian ngắn, Vương Tiểu Nhị sẽ đem theo tất cả vàng bạc, người bị bắt giữ làm con tin, kế hoạch chạy trốn, anh đột nhiên cảm thấy hoảng sợ. Sự căng thẳng đó chưa từng có cho dù bị nhốt một ngày một đêm dưới tầng hầm, sự căng thẳng đó chưa từng có dù bị đuổi theo khi trốn ra khỏi tầng hầm. Sợ sợ hãi ấy chỉ đến sau khi anh chia tay với Ngôn Thiên Hạ…
Ba tiếng sau, mười chiếc xe cảnh sát xuất phát, truy đuổi bọn Vương Tiểu Nhị. Theo tin tức của cơ quan phụ trách tín hiệu giao thông, một chiếc xe ô tô du lịch và ba chiếc xe tải đã qua khỏi trạm kiểm soát Luxor lúc bảy giờ sáng, tự xưng là đoàn du lịch, nhưng trên xe lại toàn là đàn ông, rất đáng ngờ. Theo phán đoán sơ bộ từ hướng đi phía trước, có thể chúng sẽ chạy đến cảng Alexandria, hoặc đổi hướng đến bán đảo Sinai.
“Anh yên tâm, chúng tôi đã cho đóng cửa khẩu phía trước rồi!” Trong xe, một viên cảnh sát Ai Cập cười, dùng tiếng Anh an ủi Khưu Lạc. Từ đầu tới giờ anh luôn nhíu máy, mười ngón tay đan vào nhau, im lặng trầm tư.
“Hơn nữa 7 giờ chúng mới ra khỏi trạm kiểm soát, Kanak cũng đã cử hai xe cảnh sát chặn đuổi hai đầu. Chúng nhất định sẽ không thể thoát được”. Một viên cảnh sát khác cũng lên tiếng an ủi, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Con tin còn lại không chỉ là bạn du lịch đồng hành của anh mà còn là người yêu phải không?”
Khưu Lạc chớp chớp mắt, nói: “Cô ấy…” Dáng vẻ ngập ngừng ấy của anh khiến những người cùng xe bật cười, vỗ vỗ lên vai anh, nói: “Yên tâm đi, nhất định chúng tôi sẽ giúp anh cứu cô ấy”.
Nét mặt Khưu Lạc giãn ra một chút, lúc này điện thoại của viên cảnh sát tổ trưởng reo vang. Nghe xong điện thoai, viên tổ trưởng nói với người lái xe: “Có thể chúng định bỏ đường bộ lên thuyền chạy theo đường thủy, theo sông Nile đến cảng Alexandria, bến Kanatto và Keneer đã tạm thời đóng lại, chúng ta sẽ đuổi kịp bọn chúng!”
Cùng với thời gian truy đuổi càng ngày càng dài thì tin tức thu được cũng càng ngày càng nhiều. Các xe cảnh sát đều tập trung về các bến ven bờ Kanatto.
Chín giờ ba mươi phút. Nhận được tin đã chặn được bọn Vương Tiểu Nhị ở cảng phía tây Kanatto, Vương Tiểu Nhị bắt cóc con tin đang giằng co ở bến tàu.
Khi tất cả các xe cảnh sát đến nơi, trước mắt Khưu Lạc đã có hai ba mươi xe, một nhóm chạy đến bến tàu. Khưu Lạc nhìn thấy ba mươi người đang cùng Vương Tiểu Nhị quây lại thành một hình tròn hướng ra ngoài, tay mỗi người đều cầm một thanh đại đao A Rập đang đối chọi với cảnh sát. Bàn tay rắn chắc của Vương Tiểu Nhị đang nắm lấy cổ Ngôn Thiên Hạ, một con dao găm kề vào động mạch của cô. Hắn không ngừng rống lên với những người cảnh sát đang vây quanh, lưỡi dao cứa vào da Ngôn Thiên Hạ, một dòng máu nhỏ theo đó chảy ra. Trên chân, trên tay cô có rất nhiều vết thương và chỗ tím bầm, trên bộ váy màu trắng cô mặc cũng có mấy vết chân màu đen rất rõ.
“Thiên Hạ!” Khưu Lạc rẽ đám người đi lên phía trước, nhìn cô mà xót xa.
Nhưng cô mỉm cười với anh “Hắn ngốc quá! Em lừa hắn nói còn có ba miếng ngọc quý khác được chôn dưới cây cọ trong vườn, hắn ta tưởng thật cho người đi đào, nửa tiếng sau mới phát hiện bị lừa”.
“Im mồm!” Con dao lại cứa sâu thêm một phân nữa, Vương Tiểu Nhị nhìn như một con sư tử bị chọc giận.
“Thời gian đã bị chậm trễ rồi, lại không dám ngồi máy bay, chỉ e ở sân bay bị bắt quả tang, bây giờ chẳng phải là được ngăn chặn rồi sao?” Cô nói nhẹ nhàng nhưng lại khiến Vương Tiểu Nhị vô cùng xấu hổ, hắn bóp mạnh cổ Thiên Hạ như muốn cắt đứt đường thở của cô.
“Đừng như vậy!” Khưu Lạc hoảng sợ nói, nhìn thẳng vào Vương Tiểu Nhị, “Thả cô ấy ra, tôi sẽ thay cho cô ấy.” Anh mới bước được hai bước thì Ngôn Thiên Hạ đã trả lời anh trước: “Không cần đâu.” Tuy cô bị thương khắp người, tưởng như lúc nào cũng có thể quỵ xuống, nhưng Thiên Hạ lại cười rất nhẹ nhàng. Đó là vì Khưu Lạc đã tới cho nên cô mới có được sự thản nhiên, không hề sợ hãi như vậy. Ánh mặt trời sau lưng chiếu lên toàn thân cô, chiếc váy trắng cùng bay theo gió biển. Cô cười dịu dàng với Khưu Lạc: “Phải cứu em.”
Tiếp đó, hai cánh tay của Ngôn Thiên Hạ đột ngột ôm lấy Vương Tiểu Nhị ngã về phía sau, rơi thẳng xuống dòng sông Nile đang cuồn cuộn sóng.
Như rắn mất đầu, những tên khác lập tức trở nên hỗn loạn, cảnh sát liền nhân đó xông tới. Những ánh dao sáng loáng phản chiếu ánh mặt trời, không ai chú ý đến Khưu Lạc đã lao đến bên lan can tự lúc nào, chỉ nghe thấy tiếng ùm một cái, anh cũng xoay người nhảy xuống dòng sông Nile.
“Người đó nhất định là điên rồi” Viên cảnh sát tổ trưởng kêu lên kinh ngạc, “Nhảy xuống sông Nile đang cuồn cuộn như thế, chẳng lẽ không muốn sống hay sao?”
Trong thoáng chốc, những chiếc phao cứu sinh trong bến được ném xuống sông, nhưng chỉ thấy sóng yên biển lặng, từng lớp sóng đập vào nhau, ba chú chim hải âu đang bay là đà kêu lên những tiếng kêu như ai oán.
Đột nhiên một cánh tay nắm chặt lấy phao cứu sinh, K