Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.
cũng không thay đổi, đúng là gần mực thì đen mà.
Khi biết nhân vật chính không phải bà chị Quả Quả của cậu ta thì hình như không còn hứng thú mấy nữa, "Nói cho chị biết, thật ra đàn ông đều rất tự tôn, nếu một cô gái cứ dính lấy anh ta thì sẽ cảm thấy cô gái đó rất phiền phức. Đàn ông thích nắm dây cương, đó là một loại hưởng thụ, chị có biết bốn chữ lạt mềm buộc chặt chứ? Nói cho bạn chị biết, nhất định không nên cả ngày chạy theo đuổi đàn ông, phải học được cách lôi kéo và biết thế nào là khoảng cách an toàn."
Quả nhiên là người từng trải, kinh nghiệm thật phong phú, phải tiếp thu, nói cách khác thì kế hoạch của mình vừa bắt đầu đã phạm vào điều cấm kỵ rồi, mình không nên loanh quanh cạnh Hoắc Hiên, còn ngu ngốc đến mức vui vẻ dâng hai tay bưng đồ ăn cho anh ta. Được, quyết định từ giờ phải lạnh nhạt với Hoắc Hiên một chút, để cho anh ta nhận ra anh ta muốn dồn toàn bộ lực chú ý của mình lên riêng anh ta.
"Nếu như vẫn không được," Lâm Dật Văn chủ động cho thêm một chiêu, "thì bảo bạn chị mua một viên kích thích là ổn ngay. Từ trước tới giờ đàn ông luôn là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, có thể vì sex mà nảy sinh tình yêu, nếu như bạn chị lợi hại thì, hắc hắc, chị hiểu ý em là gì rồi đấy, chỉ cần không ngừng cố gắng thì sớm muộn gì anh chàng đó cũng bị mê mẩn bạn chị thôi."
Nghe xong mà mình tròn mắt há hốc mồm, trong đầu thì nghĩ chiêu này có thể giới thiệu cho Tiểu Nại để đối phó với Trần Mạch sẽ tốt hơn.
"Nhìn chị Quả Quả thế này chắc vẫn là xử nữ nhỉ?" Nụ cười của Lâm Dật Văn thật chướng mắt.
"Mắc mớ gì tới em!" Xù lông lên, điều này còn làm mình khó xử hơn là bị hỏi tuổi.
"Con gái tốt nhất nên lựa chọn một người đàn ông có kinh nghiệm phong phú trong chuyện ấy để làm chuyện ấy lần đầu, như vậy mới không bị đau, còn có thể hưởng thụ chút hưng phấn. Đừng có nghĩ đàn ông nào cũng có thể làm cho phụ nữ được hưởng thụ cái điều vui vẻ đó nha, nếu gặp phải người nào không có kinh nghiệm thì lúc đó người phụ nữ sẽ rất đau đó."
"Xin hỏi đàn anh đây là đang thể hiện công phu của mình rất cao sao?"
"Tất nhiên, đây là do Lolo dạy đó, Lolo nói đàn ông muốn cho người con gái hạnh phúc thì phải rèn luyện, chỉ có thể khiến cho cô gái đó đạt đến cao trào mới có thể cho cô ấy hạnh phúc, có nhiều người cả đời cũng chưa từng trải qua cảm giác hưng phấn đó đâu. Như vậy có thể thấy được người vợ tương lai của em nhất định sẽ rất hạnh phúc nha!"
"Chị đây nên chúc mừng trước cho bà xã tương lai của em vì được em làm cho hạnh phúc."
"Nói thật, em không ngại khi dẫn chị đến một nơi để hưởng thụ niềm hạnh phúc đó đâu." Thằng nhóc này mỗi lần gặp mặt là y như rằng xúi dục mình cùng làm chuyện xấu.
"Từ bỏ cái ý định đó đi, chị đây chỉ thích \'xử nam\' thôi."
"Sao lại cứ thích. . . . . . A! Thì ra chị Quả Quả thích đau đớn! Thật là can đảm! Nhưng mà nên nghe lời đứa em trai này khuyên, nghĩ kỹ rồi hãy làm nha balabalabala. . . . . ."
". . . . . ."
Thứ hai đi làm, mình quyết định nghe theo lời khuyên của Lâm Dật Văn, giữ khoảng cách với Hoắc Hiên, xem có hiệu quả hơn so với lúc chạy theo anh ta không.
Kết quả là. . . . . . Cái rắm ý!
Từ thứ hai đến thứ sáu, mỗi ngày đều cố ý lạnh nhạt hoặc xa lánh Hoắc Hiên, hai ngày đầu có vẻ như anh ta không thích lắm nhưng ba ngày sau thì anh ta lại thấy vui vẻ vì điều đó, giống như hài lòng với việc mình biết thân biết phận quay về chỗ của mình như trước kia, không còn ảo tưởng với anh ta nữa, thậm chí còn chủ động chạy đến chỗ mình trêu chọc nữa.
Được rồi, không thể phủ nhận lời khuyên của Lâm Dật Văn đã giúp Hoắc Hiên nhận ra vài điều, và đó là bọn mình chỉ là bạn bè tốt mà thôi. Mình thật là ngu ngốc mới đi hỏi một đứa mới có mười lăm tuổi đầu, lại còn làm theo lời nó khuyên nữa chứ.
Trong lòng cảm thấy an ủi đôi chút vì con đường Tiểu Nại theo đuổi Trần Mạch cũng gập ghềnh trông gai như mình, vì thế đến tối thứ sáu, Tiểu Nại chẳng nói chẳng rằng khiêng một thùng bia về nhà mình, để cả hai vừa nhâm nhi vừa tâm sự.
Mà sao Tiểu Nại có thể chắc chắn tối thứ sáu mình ở nhà không đi chơi, ngoan ngoãn ngồi trong nhà chờ Tiểu Nại hạ cố đến chơi?
NGÀY XƯA NGHỊCH DẠI, BÂY GIỜ TRẢ GIÁ
"Trần Mạch chính là một tên lừa gạt!"
Uống ực một hớp bia lạnh, Tiểu Nại bắt đầu hành hạ đôi tai của mình bằng những lời phàn nàn.
"Tại sao có thể chơi đùa với cô gái khác mà nhất quyết không cho mình tham gia chứ? Tại sao chỉ mình tớ là không được!"
Tiểu Nại nhất quyết không cho mình đi tìm Trần Mạch nói chuyện, mà thật ra thì mình cũng lười can thiệp vào chuyện này của bọn họ, nói cho cùng thì mình cũng không hiểu Trần Mạch, mười hai năm đã trôi qua Trần Mạch đã không còn là ông anh họ thân quen ngày nào nữa rồi. Mình không giúp được gì trong chuyện tình cảm của Tiểu Nại cả, và mình cũng bó tay với chính tình yêu của mình.
Vì vậy cho tới giờ cô ấy luôn gọi mình là "Trần Quả", còn mình thì gọi cô ấy "Vu Tiểu Nại".
Bọn mình giống như đồng chí, cùng chung một chí hướng, cùng chung một sở thích,