Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
i. Ân Tố Tố cùng Trương Thúy Sơn quyết định vĩnh viễn không chia cách. Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ quay về mộ cổ sống bên nhau trọn đời. Vương Ngữ Yên quyết định đi theo Đoàn Dự. . . . . ."
Sau khi uống nốt lon bia cuối cùng Tiểu Nại nằm dài trên ghế sofa rồi lải nhải những chuyện này.
"Ý gì vậy? Chẳng lẽ cậu định đưa Trần Mạch quy ẩn giang hồ sao?" Mình không giám nhận người phụ nữ này là bạn mình.
"Hôm nay tớ đọc được một tin nhắn," Tiểu Nại uể oải giải thích, "Thật ra thì mình muốn nói cho cậu một câu cuối cùng."
Tiểu Nại cố gắng bò dậy ngồi thẳng trên ghế nhìn mình, nặn ra từng chữ: "Hai người phải cọ sát nhau, phải ở chung phòng với nhau mới có thể theo đuổi được người mình thích!"
Nghe xong những lời này của Tiểu Nại thì đến lượt mình nằm dài trên sofa, chưa nói đến chuyện chung một phòng, bây giờ ngay cả việc ở riêng với Hoắc Hiên vài giây mình cũng không thể làm được. Gần đây hình như Hoắc Hiên thích tụ họp đông vui thì phải, nếu không đi cùng anh trai bàn chuyện làm ăn thì sẽ tụ tập phòng thư ký cùng nhau đi karaoke, mình không có cơ hội nào ở riêng với Hoắc Hiên cả. Đều tại cái lời khuyên thối nát của Lâm Dật Văn mà ra, cái gì mà khoảng cách sẽ tạo ra cảm giác chứ, người ta còn đối xử với mình không giống những người con gái khác nữa. Bạn bè ư? Ai thèm làm bạn bè của anh ta chứ, người ta muốn làm bạn gái cơ.
Thấy Tiểu Nãi mãi không nói gì, sau khi nói ra những lời kia thì liền chìm vào thế giới riêng của cô ấy rồi.
"Vu Tiểu Nại ơi là Vu Tiểu Nại, đừng có nói với mình là cậu định chơi trò hạn chế trẻ em nha!" Đúng là bạn bè lâu năm, nhìn qua cũng biết bạn mình đang suy nghĩ cái gì.
Mình không dám tin Trần Mạch là người đàn ông có trách nhiệm với phụ nữ, nhìn thế nào cũng không giống, mình sợ sau này Tiểu Nại sẽ hối hận.
"Tớ cũng cảm thấy ý tưởng này rất ngu ngốc và ngây thơ, rõ ràng là người chịu thiệt trong chuyện này cũng sẽ là mình. Nhưng Trần Quả à, tớ thực sự không muốn buông tay."
Mình thực sự phục sự quả quyết của Vu Tiểu Nại, dũng khí đó của cô ấy làm mình hâm mộ.
Nếu như, mình cũng có dũng khí như Tiểu Nại. . . . . thì thật tốt.
BỊ TỪ CHỐI
Vu Tiểu Nại đã thành công, thành công chờ được thời cơ ở chung một phòng với Trần Mạch để bắt mũi tên tình yêu. Tiểu Nại thành công chờ được lời hứa của Trần Mạch. Tiểu Nại thành công trở thành cô gái duy nhất bên cạnh kẻ lăng nhăng Trần Mạch.
Vu Tiểu Nại cũng khó tin vào chuyện "Cô nam quả nữ sống chung một phòng sẽ theo đuổi thành công" lại áp dụng được vào thực tế, vì vậy liên tục khuyến khích mình thử qua. Đến nước này thì mình hiểu được Trần Mạch rồi, nếu không phải anh ấy không rung động trước tình cảm của Tiểu Nại thì nhất định anh ấy sẽ không dễ dàng để Tiểu Nại thực hiện âm mưu đó. Trần Mạch là người đào hoa, có rất nhiều cô gái muốn leo lên giường anh ấy, vì thế anh ấy sẽ không có khái niệm chịu trách nhiệm về cái loại chuyện này đâu, cho nên mình đoán Trần Mạch thực sự nghiêm túc với Tiểu Nại nên mới không chấp nhận cho Tiểu Nại tham gia mấy thứ trò chơi tình ái vớ vẩn kia. Có lẽ Trần Mạch không muốn chơi bời với Tiểu Nại, mà thực sự muốn một tình cảm chân thành.
Mình thực sự hâm mộ dũng khí của Tiểu Nại, cũng chúc phúc cho sự lựa chọn của cô ấy.
Đáng tiếc, cuối cùng mình không phải là Vu Tiểu Nại, Hoắc Hiên cũng không phải Trần Mạch. Ít nhất thì Hoắc Hiên có thích mình, song tình cảm ấy không đủ mãnh liệt đểu anh ta có thể tiếp nhận tình yêu mới.
Gần đây Trần Mạch rất hạnh phúc. Hạnh phúc tới mức mình nhìn thấy chỉ muốn. . . . . . đánh anh ta. Đánh cho chết luôn.
"Người đó chính là người cậu thích hả?" Vu Tiểu Nại đúng là người bạn chí cốt, sẽ không vì mải chìm đắm trong hạnh phúc mà bỏ rơi mình.
"Không, anh ấy là người đàn ông mình yêu."
Vu Tiểu Nại khá hiểu mình nên không hỏi mình yêu Hoắc Hiên vì nguyên nhân gì, dù sao chính bản thân Vu Tiểu Nại cũng không hiểu vì sao mình lại yêu Trần Mạch.
Thật ra thì phụ nữ chọn đàn ông cũng vì vài điểm như nhân phẩn, tính cách, tài chính, vẻ đẹp.
"Vậy cậu tính làm gì? Tớ thật lòng hi vọng cậu cũng nhận được hạnh phúc." Bây giờ Vu Tiểu Nại rất ra dáng chị dâu mình, quan tâm tới hạnh phúc của mình.
"Mình định tìm thời gian rảnh hẹn anh ta ra nói rõ ràng, như vậy mới khiến mình hết khó chịu. Chuyện gì đến thì sẽ đến, mình không thể ép được."
Vu Tiểu Nại không nói gì nữa, thể hiện sự ủng hộ với ý định của mình là cùng cụng ly nhưng Tiểu Nại còn chưa kịp uống thì đã bị Trần Mạch kéo đi tiếp khách, là những người bạn khác của Trần Mạch.
Sau khi Vu Tiểu Nại rời đi, mình cũng không muốn núp trong góc này làm phá hư không khí vui vẻ, vì vậy đi ra ngoài cùng mọi người chơi súc sắc, uống rượu, tán gẫu.
Hôn lễ của Hoắc Huyền và Từ Âm sẽ tổ chức vào tháng tám, thứ bảy tuần thứ hai của tháng tám, trước nửa tháng so với hôn lễ của bạn học mình. Thời gian trôi thật nhanh, mình vẫn chưa tìm được thời gian thích hợp để hẹn Hoắc Hiên ra ngoài nói chuyện.
Có những lời nói