Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.
ũng chỉ thuộc về mình Trần Quả.
Địa điểm ăn cơm do mình chọn, bởi vì mình muốn ăn thịt. Còn nguyên nhân vì sao thì đơn giản do do mình thèm thịt, hoặc có thể do người ngồi ăn cùng mang cho mình cảm giác thèm ăn, những người từng ăn với mình từng nói, khi mình ăn thịt cảm giác rất thích thú, cảm giác miếng thịt mình ăn giống như sơn hào hải vị vậy. Nói thật mà, mình không nói láo đâu.
Có lẽ Hoắc Hiên cũng thấy đồ ăn hấp dẫn hơn khi nhìn mình cho một miếng thịt thật bự vào miệng ăn, nên anh ta cũng chẳng e dè nữa cũng đút miếng thịt vào miệng. Mình cảm thấy ăn một miếng thịt thật to mới cảm thấy hết hương vị thơm ngon của món ăn.
Sau khi nhét vào dạ dày một lượng thịt kha khá, mình rủ Hoắc Hiên đi dạo xung quanh nhà hàng, nhân tiện nghe xem Hoắc Hiên định nói gì với mình. Nhưng có vẻ như Hoắc Hiên cũng cảm thấy khó nói nên mãi vẫn chưa mở lời, vì thế bọn mình đi từ đầu này sang đầu kia, đi một vòng quay trở lại cửa nhà hàng mà Hoắc Hiên vẫn chưa nói gì. Không, phải nói chính xác là mấy lần Hoắc Hiên gọi mình nhưng chỉ mấp máy môi rồi lại im lặng.
"Quả Quả hãy nghe anh nói, thật ra thì anh. . . . . ." Sau một hồi Hoắc Hiên chuẩn bị tâm lý, tay đặt lên vai mình chuẩn bị nói thì bị xen ngang, lần này là do tiếng chuông điện thoại của Hoắc Hiên xen vào.
Nhất định là Hoắc Hiên rất tức giận, thậm chí còn chửi thề một câu. Nghe câu chửi thề này mình có chút hoài niệm.
Mình buồn cười nhìn Hoắc Hiên vừa càu nhàu vừa nghe điện thoại, nhìn bộ dạng của Hoắc Hiên lúc này trông rất đáng yêu nha. Có nhiều chuyện không nên căng thẳng, phải xem kĩ tình huống rồi mới làm, vì thế nên đến giờ Hoắc Hiên vẫn chưa thể nói ra điều muốn nói.
Cuộc điện thoại là của Hoắc Huyền gọi, hỏi Hoắc Hiên đang ở đâu, rồi lấy quyền làm anh ra sai Hoắc Hiên đi mua bánh ngọt ở cửa hàng bánh gần đó, còn nói là mua về cho Từ Âm.
Mình biết ngay là mình không thể so sánh được với Từ Âm mà, so với những lời định nói với mình và miếng bánh ngọt cho Từ Âm thì mình vẫn thua xa. Hoắc Hiên tỏ ra áy náy, còn liên tục nói sẽ đưa mình về nhưng mình từ chối. Nhà mình cách chỗ này khá xa nhưng nếu Hoắc Hiên đưa mình về rồi quay lại đây thì sẽ tốn thời gian, hơn nữa Hoắc Huyền lại liên tục gọi điện thúc giục Hoắc Hiên nhanh nhanh mua bánh về.
Mình đề nghị Hoắc Hiên gọi điện hoặc gửi tin nhắn nhưng Hoắc Hiên nhất quyết nói không, còn nói nhất định phải nói trực tiếp. Được rồi, nều anh ta kiên trì như vậy thì bọn mình sẽ tìm thêm cơ hội để gặp riêng vậy.
Ngồi trong xe taxi, chưa kịp nói địa chỉ nhà cho tài xế thì nhận được điện thoại của Tiểu Tiểu cầu cứu.
"Quả Quả em mau tới đây đi! Anh Triệu nhà em đang thách uống rượu!" Giọng nói của Tiểu Tiểu vô cùng hoảng loạn.
"Bình tĩnh nào, nói cho em biết địa chỉ đi." Mình có thể giữ được tỉnh táo dù người xung quanh đang hoảng loạn, nhưng khi người ta bình tĩnh thì có thể chỉ một mình mình hoảng loạn.
"Bar Yêu Quái."
Yêu. . . . . Quái? Quán quái quỷ gì vậy? Sao anh Triệu và Tiểu Tiểu lại đi đến cái chỗ kì quái đó làm gì? Chẳng lẽ anh Triệu muốn bị bẻ cong sao?
Mình chưa đến nhiều các quán bar, nói chính xác thì mới chỉ đến quán rượu mà thôi, không ngờ quán bar Yêu Quái cũng khá có tiếng ở đây, ít nhất khi mình nói tên quán bar thì lái xe lập tức đưa mình đến đúng cửa quán bar đó.
Đứng ở ngoài nhìn lên biển hiệu thì mình khẽ thở phào, cũng may, đây giống như những quán bar khác, đi vào cũng không có yêu ma quỷ quái nào xuất hiện. Có lẽ ông chủ quán bar này chỉ muốn lấy tên này để kích thích tò mò với khách mà thôi.
Tìm anh Triệu và Tiểu Tiểu trong quán này rất dễ dàng —— bên trong quán rộng như vậy nhưng chỉ có ánh sáng ở giữa là sáng nhất, chỗ đó có một đám đông đang vây quanh. Không phải mình có thể nhìn thấy anh Triệu và Tiểu Tiểu trong đám đông đó mà vì mình nghe được giọng nói lanh lảnh của Tiểu Tiểu phát ra từ đó.
Sau khi hít một hơi sâu mình len vào đám đông đó tới bên cạnh Tiểu Tiểu, còn chưa kịp hỏi tình hình thì một giọng nói vang lên khiến người nghe run run thu hút sự chú ý của mọi người.
"Cô chính là hậu thuẫn hùng mạnh như lời cô gái này nói sao?" Người đàn ông này nói rất lớn.
Chỉ nhìn lướt qua mình có thể chắc chắn người này chính là chủ quán bar này, tuy trung niên những vẫn giữ được vóc dáng rắn chắc, đẹp trai của thời trẻ.
"Chúng ta phải nói rõ ràng ngay từ đầu, tôi không phải người xấu," người đàn ông trung niên chỉ chỉ vào anh Triệu đang nằm say như chết bên cạnh, "Tôi đã cược với tên này, chỉ cần cô có thể uống thắng tôi thì tôi sẽ kí kết hợp đồng ba năm với công ty Huyền Hiên, tất cả rượu trong quán này sẽ chỉ do công ty cô cung cấp."
Nghe những lời này của ông ta, trán mình hiện lên ba đường hắc tuyến, nhìn lướt qua anh Triệu đang nằm gục trên bàn say không biết trời đất gì nữa rồi nhìn Tiểu Tiểu đang cười cười, mình cảm thấy thật đau đầu.
Đây là loại di chứng hậu thất tình sao? Nếu thất tình thì hãy ngoan ngoãn chui vào một góc nào đó mà tự chữa lành vết thương đi, sao còn tích cực chạy đến đây tăng tiêu thụ cho công ty làm gì. Ngh