Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài
Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.
e qua thì cuộc trao đổi này rất có hời, nhưng nhìn qua cũng biết ông ta là một cao thủ về rượu, không cần động não biết anh Triệu không thể là đối thủ của ông ta, sao anh Triệu lại ngu ngốc đi nhận lời thách đấu của ông ta chứ, hợp đồng thì chưa thấy đâu, có khi còn mất cả mạng vì ngộ độc rượu cũng chẳng chơi.
Bị thất tình thì lao đầu vào công việc sao? Có lẽ Hoắc Hiên nên ban thưởng thêm cho những người như anh Triệu mới phải.
Nói thế thôi chứ giờ mình cũng đành phải nhận lời thách đấu thôi, nếu như biết trước thì mình đã khuyên bọn họ lùi một bước để thoát thân rồi, nhưng nhìn bọn họ đã làm cho không những anh Triệu nằm bất tỉnh nhân sự ra còn dùng thái độ khinh thường nhìn mình, đúng là muốn chọc điên mình đây mà. Không phải uống rượu thôi sao, thần kinh mình chẳng thiếu dây nào chỉ thiếu mỗi dây phản ứng với chất có cồn thôi.
Mình bảo Tiểu Tiểu ngồi chăm sóc cho anh Triệu, sau đó hất cằm lên khiêu khích ông chủ quán bar nói: "Tôi chỉ uống với ông thôi, nếu như tôi có thể tỉnh táo ra khỏi quán bar này thì ông phải kí hợp đồng ít nhất ba năm với công ty Huyền Hiên bọn tôi."
Mọi người trong quán chắc ngoài mình ra thì tất cả đều nghĩ mình đang tự chui đầu vào rọ, đau nhất là đến Tiểu Tiểu cũng thấy mình liều mạng quá. Hành động này của mình không những không chọc giận ông chủ quán bar còn được ông ta khen thưởng: "Được! Một cô gái dám nói dám làm như cô, tôi rất thích! Tôi đồng ý với cô, chỉ cần cô có thể làm được như cô nói thì tôi sẽ ký hợp đồng năm năm với bọn cô!"
Nói thật thì khi mình nói ra câu kia thì mình liền cảm thấy hơi hối hận, tối nay dạ dày đã chứa một lượng thịt kha khá rồi, không biết còn thừa bao nhiêu khoảng không để chứa rượu vào đây. Nhưng mà thôi, lời cũng đã nói ra rồi, cùng lắm là mất chút sĩ diện bò về nhà chứ gì, dù sao thì mình đã quyết tâm có đánh chết cũng không thèm đến quán bar này nữa rồi.
"Người tới là khách, cho cô chọn cách uống?" Ông chủ quán rất lịch sự nhường cô chọn cách thi đấu. Quả nhiên là chủ quán bar, rất phóng khoáng.
"Pha lẫn tất cả đi, cho tiện." Loại rượu pha trộn lẫn vào nhau như vậy ngấm lâu nhưng cũng là cách để thử thách tửu lượng của người uống, có phải là cao thủ hay không chỉ cần xem sau khi uống loại này có say mềm ra không thì biết ngay.
Nghe câu này của mình, ông ta rất thích thú, cười sảng khoái ba tiếng rồi bảo người đi chuẩn bị.
"Quả Quả. . . . . ." Lúc này Tiểu Tiểu thực sự rất lo lắng nha, cô ấy tuyệt đối không muốn mình liều mạng như vậy.
"Yên tâm, chịu nổi mà." Mình mỉm cười trấn an Tiểu Tiểu.
Thật ra thì chút xíu tự tin mình cũng không có.
LẤY ANH NHÉ!
Sau một hồi tranh đua tửu lượng, mình cùng chủ quán bar không thể phân cao thấp, khi cả hai cùng nằm bò trên bàn thở hổn hển thì ông chủ quán lấy lý do bảo toàn mạng sống để dừng lại hành động điên cuồng và hồ đồ của mình và ông ta.
Sao ông ta không nói sớm chứ?
"Nhóc con thật lợi hại! Uống rượu với nhóc con rất thoải mái, rất vui vẻ, nhưng mà để cả hai chúng ta đều không làm chuyện mất mặt vì bị đưa vào bệnh viện do ngộ độc rượu thì ngừng lại tại đây, chỉ cần cô nhóc có thể hiên ngang không cần người khác đỡ mà đi ra khỏi được quán này thì ngày mai hãy bảo cô gái kia mang hợp đồng đến đây cho tôi." Vừa nói vừa chỉ về phía Tiểu Tiểu bị dọa đến mức ngẩn ngơ ra.
Lúc này, mình thấy ông chủ này rất hợp tính mình. Vì mình cũng không muốn mất mặt vì nhập viện do uống rượu dẫn đến ngộ độc đâu.
Tranh thủ lúc não còn có thể khống chế được cơ thể, mình để Tiểu Tiểu dìu anh Triệu, trước ánh mắt kính nể, sùng bái hoặc đang ngỡ ngàng mình ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi từ từ ra cửa quán bar.
". . . . . ."
"Tối nay em liều mạng thế làm gì? Người khác không biết còn tưởng em mới là người thất tình, mượn rượu để giải sầu đó!"
". . . . . ." Chị này thật là. . . . . .
"Tiểu Tiểu, em muốn xả lũ. . . . . ."
"Hả?"
"Em muốn xả lũ . . . . ." Uống nhiều nước quá dĩ nhiên là muốn xả ra rồi.
"Quả Quả thật ra thì em có say không?"
"Không say."
Say hay không mình là người rõ nhất, mặc dù đầu óc mình càng ngày càng lung tung nhưng lý trí vẫn còn rất tỉnh táo. Nếu như mình say thật thì nhất định sẽ đủ dũng khí để chạy đến nhà Hoắc Hiên, tỏ tình lần nữa, nếu vẫn bị từ chối thì coi như say rượu mà làm loạn. Đáng tiếc là mình lại không say. Mình chỉ muốn xả lũ thôi.
Bởi vì anh Triệu say hơn mình nên bắt đầu nói năng lung tung rồi, vì vậy Tiểu Tiểu không thể làm gì khác ngoài việc đưa anh ta về nhà, đừng coi thường Tiểu Tiểu, tuy nhỏ người nhưng thể lực thì rất mạnh đấy.
"Anh tài xế," mình chống tay ở cửa xe chỗ lái xe, "Anh rẽ trái chỗ kia rồi tìm đại một nhà nghỉ nào đó rồi vứt hai kẻ kia vào đó nha. Đến sáng mai chắc chắn bọn họ sẽ chạy đến cảm ơn anh." Nói xong mình còn cười lớn.
Tiểu Tiểu trợn mắt lên nói, "Anh tài, đừng để ý đến cô ấy, lái xe đi."
Anh tài xế này không biết làm thế nào nên hỏi lại cho chắc: "Thật. . . . . . không vấn đề gì chứ?" Ý của anh ta là tay của