Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
c gái này là người không chịu được cô đơn, mình nghi ngờ không biết bác ấy nhường chỗ cho mình ngồi ngoài lòng tốt ra có phải còn muốn tìm người nói chuyện phiếm cho đỡ buồn không.
Ý nghĩ của mình là nếu đã bị hiểu nhầm vậy thì cứ phối hợp với bác gái này đi.
"Đúng ạ, đây là lần đầu cháu mang thai." Nói xong mình còn cố tình sờ sờ bụng.
"Mang thai lần đầu phải hết sức cẩn thận nha!" Bác gái nói xong quay đầu lại nhìn Hoắc Hiên, "Chồng cháu cũng khá đẹp trai nha."
Hoắc Hiên đang tủm tỉm cười nghe xong câu này mặt nghệt ra. Đến lượt Hoắc Hiên bị bác gái này đùa rồi, lần này thì đến phiên mình cười nha, ai bảo anh không giải thích giúp mình nên giờ mình chỉ ngồi một bên xem kịch thôi.
"Chàng trai nghe dì nói một câu, phụ nữ mang thai rất cực khổ, cho nên làm một người chồng nhất định phải nhẫn nại với vợ. . . . . ." Bác gái giống như chọc đúng chỗ ngứa, nói liên tục không dừng lại được. Đây mà gọi là một câu sao?
Không ngờ nha, Hoắc Hiên lại nhập cuộc rất nhanh, suốt đường đi anh ấy và bác gái mỗi người một câu, một người hỏi một người đáp rất ăn ý, thật sự Hoắc Hiên rất giống một người sắp được làm cha rất khiêm tốn lắng nghe kinh nghiệm của người đi trước. Chậc, không biết Hoắc Hiên định làm cho người nào mang bầu đây? Nhưng đối tượng nhất định không phải là mình —— mình không cho phép nha!
Đến điểm xuống mình chống eo đứng lên từ từ, Hoắc Hiên cũng rất ăn ý cẩn thận đỡ mình xuống xe. Lúc xuống xe bác gái còn ngó đầu ra chúc phúc cho bọn mình, chúc bọn mình hạnh phúc cho đến khi chiếc xe bus đi khuất tầm nhìn của bọn mình.
Mình và Hoắc Hiên quay sang nhìn nhau.
"Em thật sự giống phụ nữ mang thai ư?" Mình chỉ chỉ vào cái bụng, ánh mắt đáng thương hỏi Hoắc Hiên.
"Con của chúng ta nhất định rất đáng yêu." Được voi đòi tiên, Hoắc Hiên còn lấy tay xoa xoa bụng mình nữa.
". . . . . ."
Thời gian trôi qua rất nhanh, vèo một cái đã đến cuối tháng, nói cách khác thì đến lúc Giang Lâm phải về bên kia rồi.
Từ sau hôm đi chơi đó, quan hệ giữa mình và Hoắc Hiên khá ổn, nói đúng hơn là tỉnh cảm rất mập mờ. Hoắc Hiên vẫn không nói nốt điều muốn nói, nhưng ánh mắt nhìn mình thì giống như bản thân mình đã tự hiểu rồi. Xin lỗi, nô tì rất ngốc, không nói ra mình làm sao mà tự hiểu được.
Cuối cùng, lợi dụng lúc Hoắc Hiên phải ra nước ngoài công tác mấy ngày, mình liền cầm đơn từ chức vào phòng làm việc của Hoắc Huyền.
"Anh nghĩ quan hệ của bọn em vẫn rất tốt." Hoắc Huyền cầm đơn từ chức của mình rồi nói.
"Dạ, đúng thế." Mình lầm bầm trong miệng. Quan hệ tốt thì sao, mình không muốn mọi chuyện cứ mập mờ không rõ ràng.
"Vậy thì hãy nói cho anh biết lý do thật sự cho việc này," Hoắc Huyền dừng một chút, "Lý do vì sao phải đợi đến lúc Hiên không có ở đây mới nộp đơn?"
"Bởi vì có người muốn kết hôn."
NGƯỜI ĐỒNG HÀNH
Xét thấy cả hai nhà đều là cưới lần hai nên hôn lễ được giản lược đi rất nhiều, không có áo cưới sang trọng, không có tổ chức nghi thức như cưới lần đầu, chỉ là hai bên gia đình cùng vài bạn bè ăn một bữa cơm thân mật coi như chúc mừng cặp vợ chồng mà thôi.
Có lẽ vì cha dượng không có con cái nên hình như rất yêu quý mình, dĩ nhiên cũng có thể vì yêu ai yêu cả đường đi, yêu mẹ mình nên cha dượng cũng yêu quý mình cũng nên.
Mình vẫn nghĩ mẹ mình kết hôn với một người đàn ông kinh doanh nho nhỏ mà thôi, không ngờ người cha dượng này lại là một nhân vật có máu mặt, kinh doanh một chuỗi khách sạn, phát triển ra cả ngoài biên giới nữa.
Nhắc tới việc mở khách sạn ở nước ngoài, mình chợt nhớ đến người đẹp Anna. Mình tự an ủi mình, không thể trùng hợp đến mức đó đâu.
Cha dượng nói hôm nay có vài người bạn làm ăn cũng tới chúc mừng, một trong số họ có dẫn theo con gái, hình như xấp xỉ tuổi mình, cha dượng tin mình và cô gái đó sẽ trở thành bạn tốt.
"Nhưng mà còn chưa đẹp đến mức khiến Quả Quả yêu Anna sao?"
". . . . . ." Định bẻ cong mình thật sao?
Khách quan mà nói, nếu bỏ qua vấn đề về giới tính và suy nghĩ không tốt đẹp với mình thì Anna thực sự là một cô gái dễ gần, nếu làm bạn nhất định sẽ rất tuyệt.
Rốt cuộc thì cái gì của mình khiến cho Anna muốn bẻ cong mình đây?
Tuy nói là ra ngoài đi dạo nhưng dưới ánh nắng chói chang cháy da cháy thịt này thì mình và Anna rất ăn ý lựa chọn tránh ông mặt trời, đi hát karaoke. Giọng hát của Anna rất ngọt ngào. Mình không biết gu âm nhạc của người phương Tây như thế nào nhưng với một đứa mù âm nhạc như mình thì cảm thấy chất giọng của Anna rất hay. Mình nghĩ nếu như Anna ra đĩa thì nhất định sẽ thành công.
Tiếng Trung của Anna rất tốt, thậm chí tiếng Việt cô ấy cũng biết, còn có thể hát được như vậy đã là xuất sắc rồi. Mình được cầm mic hát rất nhiều, Anna nói thích nghe mình hát. Hô hô, xem ra chỉ có Anna mới can đảm thưởng thức giọng hát của mình, nếu là bọn Trần Mạch thì chắc chắn họ sẽ ném mình vào một góc, bọn họ coi giọng hát của mình như bom nguyên tử hạng nặng.
Sau khi nhảy múa ca hát luyện giọng trong phòng gần hết buổi chiều thì cả hai đều cảm