Tác giả: Cống Trà
Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341122
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1122 lượt.
hái Hậu biết tin, lo lắng không thôi, gọi Huyền Dương Tử đến hỏi: "Thế này phải làm sao mới được? Thành Thái Hoàng đế trở về, tất nhiên muốn đăng vị, khi đó, chúng ta thì thế nào?"
Cảnh Thái Phong cũng nói: "Chúng ta tuy có ba vạn binh mã, nhưng cũng không so được với tinh binh trong tay Thân tướng quân cùng Tiêu Tán. Lại nói, trong lòng bọn lão thần đều cho rằng các ngôi vị Hoàng đế này vốn là của Thành Thái Hoàng đế, hắn trở về, con tất nhiên phải nhường chỗ. Mà một khi nhường chỗ, còn lại chỉ có một đường chết."
Kim quốc thả Thành Thái Hoàng đế về, thâm ý muốn phá hỏng tình thế mới tốt lên của Đại Yến. Hơn nữa, Thành Thái Hoàng đế từng bị Kim quốc bắt nay trở về đăng cơ, uy tín đương nhiên không bằng lúc trước. Đối với Kim quốc,Thành Thái Hoàng đế đương vị, so với Huyền Dương Tử đương vị có lợi hơn rất nhiều.
Trong cung sóng ngầm mãnh liệt, Đan Nữ cũng lo lắng, chỉ là nàng suy nghĩ khác, lúc này cần cùng Âu Dương thị lui tới. Hy vọng thông qua Âu Dương thị, tương lai có thể đả động Thân tướng quân, khiến hắn bỏ Thành Thái Hoàng đế, bảo hộ Huyền Dương Tử. Chỉ cần Thân tướng quân đứng bên Huyền Dương Tử, mười cái Thành Thái Hoàng đế cũng chẳng làm được gì.
Âu Dương thị mơ hồ cũng đoán được ý của Đan Nữ, một lần nói chuyện phiếm, liền lựa lời nói: "Quý phi nương nương, thiếp thân là nữ nhân, lấy phu làm thiên, mà tướng quân là trung quân, đâu phải thiếp thân có thể nói một hai lời ảnh hưởng."
Đan Nữ gật đầu nói: "Ta biết, chẳng qua, nghĩ đến Thân tướng quân đưa Thành Thái Hoàng đế trở về đăng cơ, mới mở ra được thế sự mới tốt hơn lại trở về như cũ, trong lòng có chút chán nản. Ta cùng Hoàng Thượng không làm nữa còn có thể tiếp tục về núi tu đạo, nhưng những người khác thì sao? Một quốc gia, trước có con dân, sau mới có quân chủ! Nếu không quan tâm đến dân, chỉ lo trung quân, kỳ thật đi ngược với đạo lý."
Âu Dương thị nghe Đan Nữ lời này, ý tứ nói Thân tướng quân ngu trung, nàng không khỏi cười khổ một tiếng nói: "Quý phi nương nương, người ta nói trung quân ái quốc, trung quân luôn xếp trước ái quốc, sao đến ngài lại thành đi ngược?"
Đan Nữ lắc đầu nói: "Khác ta không nói, chỉ nói một chuyện, kinh thành bị phá hủy xong là như thế nào? Đến khi đương kim Hoàng thương đăng vị xong, lại là như thế nào? Giả sử là Thành Thái Hoàng đế đăng vị, thì sẽ là như thế nào?"
Âu Dương thị cúi đầu sau một lúc lâu nói: "Thật lòng mà nói, thiếp thân cho rằng, đương kim Hoàng đế so với Thành Thái Hoàng đế tài đức sáng suốt hơn, nhưng mà..."
Đan Nữ nắm tay Âu Dương thị nói: "Phu nhân, nếu ngươi có thể sinh một đứa bé, chẳng lẽ không muốn con của mình sống trong cảnh thái bình thịnh thế? Lúc trước cả giang sơn như gấm như lụa, Thành Thái Hoàng đế còn có thể làm thành cái bộ dạng hôm nay, bây giờ hắn trải qua ngược đãi trở về, phu nhân cho rằng hắn sẽ làm cho dân chúng sống yên ổn, sáng tạo ra cảnh thái bình thịnh thế sao?"
Đan Nữ không đợi Âu Dương thị trả lời, đã đứng lên nói: "Ta đi trước!"
Âu Dương thị tiễn bước Đan Nữ trở về phòng, ngẩn người hơn một canh giờ, nàng cũng là nữ nhi thế gia, cũng có học thức, lời của Đan Nữ đương nhiên cũng biết chỗ tốt xấu.
Đan Nữ trở về Minh Hòa điện, cũng là ngẩn người thật lâu, nếu có thể, thật muốn mua sát thủ đi giết Thành Thái Hoàng đế a! Thành Thái Hoàng đế chết, Đại Yến quốc sẽ không rơi vào cảnh nội loạn khốn cùng, mà nàng và Huyền Dương Tử, cũng có thể an ổn sinh sống.
Nàng đang suy nghĩ, Hồng Liên đột nhiên đi vào, tươi cười nói: "Quý phi nương nương, đằng trước có tin tức, nói là có một vị chân nhân tiên phong đạo cốt cùng một vị tiểu đạo cô cầu kiến Hoàng Thượng. Tiểu đạo trưởng Huyền Tùy Tử ra ngoài xem, không ngờ chính là sư phụ cùng sư muội của ngài a!"
"A, sư phụ cùng sư muội tìm được rồi?" Đan Nữ ngạc nhiên, vội thay quần áo đi ra phía trước điện.
Lúc này, Thanh Hư Đạo Trưởng và Huyền Cảnh Tử đang ngồi ở Ngự Thư phòng cùng đám người Huyền Dương Tử nói chuyện.
Thanh Hư Đạo Trưởng nói: "Lúc đó không thấy Huyền Cảnh Tử, ta lập tức đến Bạch Mã tự tìm người, ngược lại gặp Niêm Hoa Tăng, đánh cho hắn một trận, lại nhét cho hắn một viên tán cốt hoàn, cuối cùng hắn cũng không nói được Huyền Cảnh Tử ở đâu, ta nghĩ thành như vậy hắn còn chưa khai ra, hẳn là thật chưa từng gặp Huyền Cảnh Tử. Vì vậy nhét giải dược cho hắn, theo phương khác đi tìm Huyền Cảnh Tử. Nửa đường lại phát hiện nàng bị giặc Kim bắt, ta vội đuổi theo, sau nhờ người truyền tin về Tam Thanh quán, không ngờ các ngươi không nhận được thư."
Huyền Dương Tử xen mồm hỏi: "Sư phụ làm thế nào từ cứu được sư muội từ tay giặc Kim vậy?"
Thanh Hư Đạo Trưởng nói: "Mất rất nhiều công phu. Lại vì Huyền Cảnh Tử bị trọng thương trúng độc, ta đành cùng nàng ở biên quan Kim quốc chữa thương, đợi khỏi mới mang nàng trở về. Nghe nói ngươi đăng cơ liền trực tiếp đến đây tìm các ngươi."
Thấy sư phụ cùng sư muội không sao, mọi người tự nhiên cao hứng, lại bàn bạc đến tối mở tiệc tẩy trần cho sư phụ cùng sư muội.
Huyền Dương Tử nhớ tới một chuyện khác, cười nói: "Nói như vậy, chúng