Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1063 lượt.

Tớ xúc động quá. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã đến đây với tớ.”
Cô lại định ôm chầm lấy, sực nhớ đến cái bụng ban nãy, bèn cúi xuống, “Ha, con yêu, hai ngày tới phải ngoan ngoãn ở bên mẹ Hiểu Khiết nhé.”
Giai Nghi phì cười.
Hiểu Khiết kéo hành lý của bạn vào. Hai người nằm trên giường tán chuyện.
Hiểu Khiết lên tiếng: “Tính ra, mấy tháng rồi chúng ta không gặp nhau, cậu sắp sinh rồi, có cần tớ xin nghỉ không?”
Giai Nghi xoa xoa bụng: “Tiểu Mã chăm tớ lắm, giờ ngay cả xách đồ cũng không cho tớ xách. Người mang bầu là Giai Nghi này, nhưng mọi người còn căng thẳng hơn. Cho tớ xin, tớ mang bầu chứ có ốm đau bệnh tật đâu.”
Hiểu Khiết lại hỏi: “Cửa hàng vẫn kinh doanh tốt chứ? Có đủ người không?”
Giai Nghi đáp: “Khỏi lo, bọn tớ đã thuê A Tang rửa bát và vệ sinh, tớ chỉ phụ trách quầy thu ngân với bưng bê, dọn bàn. Tiểu Mã chỉ việc phụ trách cái bếp, công việc bớt vất vả rồi.”
“Vậy thì tốt.”
Giai Nghi cố gắng ngồi dậy, ngần ngại mở lời, “Hiểu Khiết, có việc này tớ luôn phân vân không biết nên nói cho cậu hay không.”
Hiểu Khiết ngơ ngác, “Chuyện gì?”
“Là Cao Tử Tề!”
Hiểu Khiết sững người, lại nói: “Ồ, cậu định kể là anh ấy hỏi cậu tình hình của tớ à? Không sao, chiều nay anh ấy nói với tớ rồi, cảm ơn cậu đã giữ bí mật cho tớ.”
Giai Nghi vội xua tay phủ nhận, “Không phải chuyện đó!”
Hiểu Khiết tò mò, “Vậy là chuyện gì?”
Giai Nghi trả lời: “Đợt này, Cao Tử Tề thường xuyên dẫn khách tới nhà hàng, giúp chúng tớ rất nhiều.”
Hiểu Khiết thoáng bất ngờ.
“Có một lần bụng tớ rất đau, Tiểu Mã lại không có trong cửa hàng, là Tử Tề đưa tớ đến bệnh viện, lần đó may mà có anh ấy, baby mới giữ được.”
Hiểu Khiết cảm động.
Giai Nghi thấy lạ, “Anh ấy không kể với cậu?”
Hiểu Khiết mỉm cười: “Ừ, không kể.”
“Có cơ hội cậu cảm ơn anh ấy giúp tớ nhé. Bảo anh ấy, sau này đến chỗ tớ ăn cơm thì không phải trả tiền.”
Hiểu Khiết bực mình nhìn Giai Nghi, “Xin cậu, anh ấy nhiều tiền hơn cả hai chúng ta cộng lại ấy, chẳng để tâm chuyện ấy đâu! Cấm cậu miễn phí cho anh ta! Nhiều lắm thì giảm giá 30%, tớ sẽ chuyển lời giùm!”
Giai Nghi bật cười.
“Không tệ nhỉ, đến Thượng Hải học được cách tính toán chi li rồi.” Giai Nghi nhìn chằm chằm vào Hiểu Khiết, ôm lấy mặt cô lo lắng, “Nhưng sao cậu gầy sọp đi thế? Công việc bận rộn quá à? Có thời gian nghỉ ngơi không?”
Được lời như cởi tấm lòng, Hiểu Khiết cười khổ: “Nhiều lúc bận rộn lại là một niềm hạnh phúc. Nếu được ở lại làm thêm tớ sẽ cố gắng ở lại, tớ không muốn một mình trở về khách sạn trống vắng lẻ loi.”
Giai Nghi xót xa thay.
Hiểu Khiết tự trào: “Nếu để bản thân bận rộn, tối về khách sạn đặt người xuống ngủ luôn, tỉnh dậy lại đi làm. Hết ngày này qua ngày khác, thời gian sẽ trôi qua rất nhanh. Tớ sẽ không nghĩ ngợi linh tinh, sẽ không muốn quay về.”
Giai Nghi buồn bã trách: “Đồ ngốc, muốn về thì cứ về chứ.”
“Giai đoạn đau khổ nhất đã qua. Nếu lúc này mà từ bỏ thì những nỗ lực trước đây coi như là mất hết à? Hơn nữa tớ còn nợ Hoàng Hải 80 vạn Nhân Dân tệ.” Hiểu Khiết xuống giường, lấy một chai nước ngọt trong tủ lạnh, vừa uống vừa nhìn xung quanh, “Tớ ghét mỗi tối phải quay lại khách sạn một mình, đặc biệt là vào dịp cuối tuần, nhìn thấy bao người trên đường mà không biết mình phải đi đâu. Quán nào cũng bàn hai, bàn bốn; trước kia có cậu tớ không thấy gì. Nhưng bây giờ hoàn toàn chẳng biết phải ngồi đâu, đành mua đồ ăn nhanh rồi đến công ty làm việc tiếp.”
Giai Nghi đau lòng: “Cậu có thể gọi điện cho tớ, tớ sợ làm ảnh hưởng đến công việc của cậu nên đều nhịn, không dám gọi chỉ dám gửi tin nhắn. Nhưng cậu cũng không gọi lại, làm tớ tưởng cậu đang sống rất tốt.”
Hiểu Khiết nghẹn ngào, “Xin cậu, đừng trao cho tớ sự ấm áp, đừng để tớ muốn dựa dẫm. Tớ sợ sẽ muốn từ bỏ.”
Giai Nghi khẽ ôm lấy Hiểu Khiết, bất giác mắt cũng đỏ hoe, “Cậu ngốc thế.”
Nước mắt rơi lã chã, Giai Nghi lấy luôn chiếc khăn đưa cô, tự nhiên cũng khóc òa.
Hiểu Khiết áy náy: “Tớ xin lỗi, làm cậu cũng khóc rồi, người ta bảo bà bầu không được khóc, nếu không baby sinh ra cũng rất hay khóc.”
Giai Nghi đau lòng: “Không vấn đề. Hôm nay là party đêm của mẹ con tớ với cậu, baby sẽ hiểu. Baby cũng rất thương mẹ Hiểu Khiết, mong mẹ mỗi ngày đều sống vui vẻ.”
Giai Nghi cầm lấy điện thoại của Hiểu Khiết, cài đặt một số phím, “Được rồi, số 1 là phím tắt của tớ, sau này có việc gì đáng ghét hay buồn phiền, nhất định phải gọi ngay cho tớ, không được một mình chịu đựng, không được một mình khóc thầm. Chuyện công việc cũng được, chuyện tình cảm cũng được, tớ đều phải là thính giả đầu tiên.”
Hiểu Khiết rưng rưng, “Ừ, cậu cũng thế, có việc gì không được giấu tớ, phải chú ý đến sức khỏe, phải cẩn thận cho baby. Chỉ được nói chuyện với tớ chứ không được khóc cùng. Nhỡ baby ra đời suốt ngày khóc thì sao?”
Cả hai đều bật cười.
Giai Nghi nói: “Cậu nhất định phải gọi cho tớ, tớ không nhận được điện thoại của cậu sẽ lo đến rơi nước mắt đấy. Hứa nhé.”
Giai Nghi chìa ngón tay lên.
Hiểu Khiết lau nước mắt, cũng chìa tay ra.
Dưới ánh đèn, hai cô