Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1072 lượt.

hông biết phải phản đối thế nào.
Đột nhiên Thang Mẫn cắt ngang, “Uncle à, chú đừng trách Thang Tuấn, vì mẹ cháu, nó nào có lòng dạ yêu đương.”
Thang Tuấn ngạc nhiên, không ngờ Thang Mẫn lại nói giúp mình.
“Hơn nữa, nhà họ Tăng và nhà họ Thang còn thân hơn cả người nhà, chúng cháu từ lâu đã coi chú là uncle thực sự.” Cô tiếp tục.
Đổng sự Tăng nhíu mày, không vui: “Mẫn, Tuấn, ta biết các cháu vẫn bận lòng về bệnh tình của Thang Lan. Nhưng Trung Quốc có tập tục xung hỉ, không chừng A Tuấn và Sở Sở kết hôn, bệnh của mẹ cháu chẳng cần thuốc cũng khỏi ấy.”
Thang Mẫn giữ vững lập trường, “Uncle, mẹ cháu chỉ có mình Thang Tuấn là con trai, dù thế nào cũng phải tận mắt thấy nó lấy vợ. Việc kết hôn, hãy đợi mẹ cháu tỉnh dậy rồi bàn lại. Hy vọng uncle có thể thông cảm cho phận làm con chúng cháu, phải tỏ lòng hiếu thảo.”
Đổng sự Tăng cố kiềm cơn giận, trừng trừng nhìn Thang Mẫn.
Thang Mẫn coi như không thấy, cầm ly nước lên uống một ngụm.
Thang Tuấn vội xoa dịu bầu không khí dần trở nên căng thẳng. “Uncle, cháu luôn biết ơn những gì Sở Sở đã làm cho mình, chỉ là hiện giờ cháu rất lo cho mẹ, e với tâm trạng này mà tổ chức hôn lễ thì sẽ thiệt thòi cho Sở Sở. Uncle hãy cho cháu thêm thời gian.”
Trước thái độ kiên quyết của Thang Tuấn và Thang Mẫn, Đổng sự Tăng biết rằng có ép nữa cũng vô ích.
Sở Sở cầm một chai rượu vang tươi cười xuất hiện: “Mọi người đang nói chuyện gì vậy ạ, hình như rất sôi nổi?”
Thang Mẫn nói: “Không có gì, vài chuyện công ty thôi! Nửa năm nữa trung tâm thương mại hai sẽ đi vào sử dụng, uncle hơi sốt ruột, vẫn chưa thấy phòng kế hoạch có động tĩnh.”
“Bố này, việc của phòng kế hoạch bố đừng sốt ruột, gần đây đang làm kế hoạch Giáng sinh, Thang Tuấn không lười biếng đâu.” Sở Sở mỉm cười với Thang Tuấn.
Đổng sự Tăng dù trong lòng tức giận, ngoài mặt vẫn ráng mỉm cười, “Các cháu có lý đấy, là uncle không tốt, bỏ qua tình hình mấy đứa. Nào nào nào, ăn cơm hẵng. Anh Trần, mau đưa thức ăn lên!”
Sở Sở trách: “Thật là, mọi người mấy khi dùng bữa với nhau, đừng bàn chuyện công ty nữa. Thang Tuấn, tối nay anh phải ăn nhiều vào đấy, có rượu ngon, lát nữa còn nhiều món anh thích nữa, em dặn nhà bếp làm cả đấy. Nhất định phải dùng nhiều một chút. Giám đốc Thang cũng đừng khách sáo.”
Thang Mẫn khẽ gật đầu.
Quản gia đẩy xe đồ ăn ra, đặt thức ăn lên bàn.
Sở Sở không nhận ra không khí thiếu thoải mái trên bàn ăn, cô thuần thục mở chai vang, rót một ly, ngắm màu sắc, lắc nhẹ rồi thưởng thức mùi hương, “Ừm, perfect. Cả nhà nhất định sẽ thích.” Sau đó lần lượt rót rượu.
Thang Tuấn tỏ ý cảm ơn.
Đổng sự Tăng tái mặt nhìn anh.
Xong bữa, Thang Mẫn và Thang Tuấn rời khỏi nhà họ Tăng.
Xe chạy nhanh trên đường.
Thang Tuấn liếc Thang Mẫn lòng đầy khúc mắc, nói: “Chị, sao chị dám từ chối thẳng thừng Đổng sự Tăng? Không sợ ông ta giở thủ đoạn đối phó Hoàng Hải?”
Thang Mẫn kiên định: “Chị nghĩ kỹ rồi, không để ông ta xỏ mũi dắt dây nữa.”
Thang Tuấn bất ngờ.
“Chị nhận ra trái tim em ở bên Lâm Hiểu Khiết, hoàn toàn không có chỗ cho Sở Sở. Em là em trai chị, lẽ nào chỉ vì sợ hãi và lo lắng mà chị hy sinh hạnh phúc của em?”
“Chị.” Thang Tuấn vô cùng cảm kích.
“Trong chuyện tình cảm, chị nhất định sẽ đứng về phía em. Hạnh phúc của em phải do chính em quyết định, không khiến người khác chọn giùm. Nhưng đừng quên, Sở Sở là người vô tội, cố đừng để cô bé tổn thương, biết chưa?”
Thang Tuấn gật đầu.
Thang Mẫn mỉm cười, “Về Hoàng Hải, chị sẽ không cho phép mấy lão cáo già đó muốn làm gì thì làm. Nếu họ tưởng chị lại nuốt hận im lặng thì nhầm to rồi!” Ánh mắt cô cương quyết, không chịu nhượng bộ.
“Em nhất định sẽ giúp chị, không để người ngoài có cơ hội chõ mũi vào công ty.”
Hai chị em nắm tay nhau thật chặt, mỉm cười.
Chiếc xe bon bon chạy về phía biệt thự nhà họ Thang.
Hôm sau, trong phòng họp, Thang Mẫn cầm một danh sách, phân công công việc cho lễ Giáng sinh, “Đây là hoạt động quan trọng nhất dịp cuối năm của phòng kế hoạch. Bây giờ tôi sẽ phân việc, các bạn cứ theo sự phân công này để hoàn thành kế hoạch Giáng sinh năm nay!”
Mọi người đồng thanh: “Vâng.”
“Trịnh Phàm, cô phụ trách việc liên hệ làm catalogue. Tố Tố, việc trưng bày các tầng sẽ giao cho chị. Tô Lợi phụ trách đàm phán với nhà cung cấp về quà tặng, phần trăm chiết khấu. Sở Sở và Thang Tuấn phụ trách thiết kế bữa tối tình yêu. Tiểu Trương, Tiểu An phụ trách truyền thông, quảng cáo. Còn vấn đề gì không?”
Tất cả lại đồng thanh: “Không vấn đề.”
“Tốt! Vậy mau bắt đầu nhiệm vụ, giải tán!” Dứt lời, Thang Mẫn đứng lên rời đi.
Lần lượt từng người đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Sở Sở đến bên Thang Tuấn, “Em đã liên hệ với một số nhà hàng rồi, trưa nay chúng ta đến ăn thử một trong số đó nhé.”
“Ừ! Em nhanh thật.”
Sở Sở mỉm cười, như có tính toán.
Phòng làm việc, mọi người đang xử lý công việc vừa được giao.
Trịnh Phàm cầm tài liệu, lặng lẽ tiếp cận Thang Tuấn, mở tài liệu ra, giả bộ chỉ vào nội dung giấy tờ, làm như đang trao đổi công việc, cô hạ giọng: “Chủ nhiệ