Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/708 lượt.
lùi trong miệng cô rồi nhanh chóng trướng lên, hơn nữa càng trướng càng lớn, rất nhanh vượt qua khả năng tiếp nhận của khoang miệng cô.
Vật nam tính khổng lồ xâm nhập trong miệng khiến Giản Tình bắt đầu cảm thấy khó thở. Anh run run thắt lưng, một cỗ tinh dịch lập tức phun vào trong miệng cô. Giản Tình bị choáng váng, không nhịn được bắt đầu nôn khan, cảm giác nhờn nhợn trong cổ kia làm cô vô cùng khó chịu.
“Tình, em không sao chứ.” Nhất thời không khống chế được phóng ra ở trong miệng cô, Phương Khiêm cũng hiểu được mình có điểm quá đáng, vội vàng lấy cốc nước đặt ở tủ đầu giường để cô súc miệng.
Mãi mới ngừng nôn khan, khóe mắt cô rơm rớm, hờn dỗi trừng mắt nhìn anh, ủ rũ nói: “Đáng ghét.”
Nhìn bộ dạng cô điềm đạm đáng yêu, Phương Khiêm vốn đang sốt ruột, rốt cuộc không nén được bật cười, anh ôm cô dỗ dành, “Đúng đúng đúng, anh đáng bị ghét nhất, chúng ta tiếp tục đi…”
Về nhà
Edit: ss Mai
Beta: Bi
Ngày còn bé, Giản Tình luôn có cảm giác một năm dài đằng đẵng, Tết âm lịch luôn ung dung đến trong sự chờ mong háo hức của trẻ nhỏ, nhưng năm nay, Giản Tình lại thấy Tết đến nhanh như chớp.
Nghe các đồng nghiệp thảo luận sang năm mới phải làm những chuyện gì, đi đâu chơi, Giản Tình lại rầu rĩ không vui. Không phải là cô không muốn về nhà, nhưng chỉ cần nghĩ đến phải rời xa Phương Khiêm tận nửa tháng, cô lại cảm thấy không vui nổi.
Tần Tiểu Ý quay đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên mắng: “Đồ ngốc, nhưng mà lần này về lâu như vậy thì chắc chắn cậu sẽ rất nhớ hắn”.
Giản Tình không mở miệng, chỉ im lặng gật đầu.
“Vậy thì tại sao không đưa hắn về cùng, mình nghĩ chắc là hắn rất thích về nhà cùng cậu”.
“Mình còn chưa nói với ba mẹ, lần này trở về cũng là muốn nói với họ”.
Tần Tiểu Ý thở dài nhìn cô: “Cậu này, toàn lo lắng không đâu”.
Là bạn thân của Giản Tình, Tần Tiểu Ý sao lại không biết cô và Phương Khiêm yêu đương rất hạnh phúc, nhưng ở trong lòng Giản Tình chắc chắn có áp lực rất lớn. Ngay từ đầu cô đã không nói với người nhà chuyện mình yêu đương với một người như anh, hẳn là vì cô không thể xác định tình cảm này, cô không xác định được Phương Khiêm có thể dừng lại bên đời cô bao lâu, vì thế cô mới chọn cách giấu diếm.
Nay Phương Khiêm kiên quyết công khai, cô rốt cuộc cũng xác minh được thái độ của anh. Việc này khiến Giản Tình tự tin hơn rất nhiều, vì vậy cô mới định tuyên bố với người nhà.
Đêm đó, sau khi yêu thương cô, Phương Khiêm không làm phiền cô nữa, hai người im lặng ôm nhau, không nói gì, dường như cả hai đều không buồn ngủ.
“Em định về sáng hay chiều?” Phương Khiêm khẽ hỏi bên tai cô, nhưng không đề cập đến việc cô định về bằng cách nào.
“Em về buổi sáng, lúc ấy cũng ít xe, lần này mang về cũng nhiều đồ lắm, anh lái xe đưa em về đi, đến thành phố C nghỉ ngơi một đêm rồi về có được không?” Lần nói chuyện trước cùng Tần Tiểu Ý khiến cô chú ý đến vấn đề này, thay vì tự mình độc lập chi bằng tùy lúc thích hợp mà làm nũng với anh, có lẽ anh cũng muốn thấy cô lệ thuộc vào anh.
Phương Khiêm nhíu mày, có vẻ bất ngờ trước yêu cầu của cô. Anh còn tưởng nếu mình không chủ động đề nghị đưa đón có lẽ cô sẽ tự bắt xe về. Tuy rằng cô chỉ sắp xếp cho anh ở lại thành phố C có một đêm mà không trực tiếp dẫn anh về nhà, nhưng Giản Tình đưa ra yêu cầu như thế với anh cũng đã khiến anh cảm thấy an ủi.
Vì thế anh không nén được, mở miệng trêu cô: “Anh nghĩ hay là em nhân tiện mang anh về nhà luôn”.
Giản Tình ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt khẽ động: “Em xin lỗi, để lần sau đi, lần sau em nhất định sẽ đứng trước mặt họ, hãnh diện mà nói với bọn họ anh là người đàn ông của em”.
Phương Khiêm nhẹ nhàng xoa tóc cô, hôn lên trán cô. Sao lại không thể chứ, anh đã chuẩn bị để yêu thương cô cả đời thì yêu cầu nhỏ nhặt này đối với anh mà nói, có đáng gì đâu.
Bởi vì đồ đạc cần mang về rất nhiều nên Phương Khiêm chọn đi chiếc SUV[1'>. Lúc Giản Tình nhìn đến những thứ mà một ngày trước Phương Khiêm đã chuẩn bị ở trong xe, trong lòng cảm động còn miệng thì lại trách anh hoang phí. Tất cả những thứ anh mua đều rất đắt lại không hữu dụng. Nhưng mà tốt xấu gì cũng là tâm ý của anh, Giản Tình hôn anh một cái, tỏ lòng biết ơn.
Bởi vì đường đông, xe đi đến đường cao tốc thì bắt đầu kẹt xe. Vốn đường cao tốc có thể đi đến 120km/h mà bây giờ chỉ có thể lái ở tốc độ 50km/h. Phương Khiêm cảm thán rằng dân trong nước đông quá đồng thời trong lòng cũng hối hận không thôi, sớm biết thế này thì đã điều động luôn trực thăng để đưa cô về.
Xe đi với tốc độ rùa bò, đi một chút ngừng một chút, mãi đến hơn 3 giờ chiều mới đến được thành phố C. Đi đường mệt nhọc làm cho Phương Khiêm luôn được sống an nhàn sung sướng có vẻ mệt mỏi, vì thế khi đến thành phố C chuyện hai người làm đầu tiên là tìm một khách sạn thoải mái để nghỉ ngơi.
Nhà Giản Tình không ở thành phố C mà ở một thị trấn nhỏ cách đó nửa giờ đi xe. Bởi vì Phương Khiêm ở đây nên Giản Tình cũng không vội về nhà mà tính ở lại chăm sóc Phương Khi