pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cắp Tình Yêu

Đánh Cắp Tình Yêu

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 134706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/706 lượt.

ác, không có những ồn ào náo động của thành phố, hơn nữa lại rất an nhàn, yên tĩnh, không có áp lực công việc. Buổi sáng ngày thứ hai sau khi về nhà, Giản Tình thoải mái ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh. Nhiều năm làm việc bên ngoài, mỗi lần về nhà, Giản Tình luôn cảm thấy ở nhà thì chẳng phải làm gì, đây là loại hưởng thụ khiến cả thể xác lẫn tinh thần đều sung sướng.
Rửa mặt chải đầu xong, Giản Tình xuống nhà, những người khác trong nhà đều đã đi làm việc của mình. Mẹ Giản Tình thấy con gái xuống lầu liền làm cho cô bữa sáng, sợ làm sớm quá thì cháo sẽ bị nguội.
Giản Tình bưng bát cháo lên, húp mấy miếng, phát hiện ra ba và em trai không có ở trong nhà, liền quay sang hỏi mẹ: “Tiểu Diệp và ba đâu hả mẹ?”.
Mẹ Giản Tình cầm cái chậu nhựa, đi ra bên ngoài, đáp: “Đang ở bên ngoài giết ngỗng”.
Quê Giản Tình ở vùng duyên hải, lễ mừng năm mới có rất nhiều tập tục, nhưng trong đó quan trọng nhất chính là mỗi nhà đều phải giết ngỗng để cúng thần linh. Đem con ngỗng béo bỏ vào nước sôi, rồi cho các hương liệu thượng phẩm vào, nấu mấy giờ liền thì hương liệu đều thấm cả vào ngỗng.
Mọi người cùng nhau cười nói, chỉ lát sau đã làm xong con ngỗng. Mẹ Giản Tình nhân tiện chuẩn bị luôn bữa trưa, Giản Tình cũng chịu khó xắn tay vào giúp. Sống cùng Phương Khiêm lâu như vậy, những việc này cô cũng đã sớm thành thục.
“Con còn nhớ Diệu Ngọc không?” Lúc đang rửa đồ ăn, mẹ Giản Tình đột nhiên hỏi cô.
Giản Tình hơi nhíu mày, cười đáp: “Sao lại không nhớ hả mẹ, cô ấy là bạn học cấp một của con mà”.
Bởi vì người lớn hai nhà qua lại thân thiết nên hai cô con gái lúc còn nhỏ cũng chơi thân với nhau. Sau này Giản Tình đến thành phố S học, vài năm đầu vẫn có thư từ liên hệ, nhưng rồi sau nữa, hai người đều quen biết rộng hơn, tình cảm cũng từ từ phai nhạt. Nghe nói Diệu Ngọc đã kết hôn, đáng tiếc mấy năm nay về nhà ăn Tết nhưng Giản Tình không gặp được cô.
“Cô ấy năm nay cũng về à mẹ?”.
Mẹ Giản Tình cầm thức ăn lên, gật đầu đáp: “Sáng nay mẹ gặp thím Lưu, bà ấy nói Diệu Ngọc cùng chồng và con về đây, ở lại hai ngày, đến 30 mới đi”.
“Họ đưa cả con về đúng không?” Giản Tình xúc động hỏi.
“Đúng vậy, nghe nói chồng con bé hiện cũng có chức vị tốt, mua nhà ở tỉnh, còn mua cả xe. Lần này về hai người tự lái xe về.” Mẹ Giản Tình nói đến con gái nhà người ta, giọng điệu cũng không thiếu phần ngưỡng mộ, “Thím Lưu của con thật có phúc, năm trước Diệu Ngọc đón thím ấy lên chăm cháu, ở lại đó một năm, khi về ăn mặc rất sang và đẹp”.
Giản Tình mím môi, cúi đầu, giọng nói mang theo chút day dứt: “Mẹ, nếu mẹ muốn ở thành phố, sau này con đón mẹ và ba lên thành phố ở nhé”.
“Không cần, mẹ và ba con đã quen làm nông, ngày nào mà không được làm là không chịu nổi. Lên đấy chắc chắn sẽ sống không quen, mà nhà chúng ta cũng mới xây lại, cuộc sống cũng thoải mái. Ba mẹ sống thế này cũng đã thoả mãn rồi. Hàng tháng con gửi về nhà nhiều tiền như vậy, hàng xóm đều rất ngưỡng mộ, đâu có gì buồn phiền nữa”.
Tuy mẹ nói thế, nhưng trong lòng Giản Tình cũng vẫn muốn đón ba mẹ lên thành phố sống.
Buổi chiều Giản Tình nói với mẹ là muốn sắp xếp thời gian đi gặp Diệu Ngọc, không ngờ tới buổi tối, thím Lưu và Diệu Ngọc cũng đã sang nhà chơi.
Trong ấn tượng của Giản Tình, Diệu Ngọc là một cô bé thích tết hai bím tóc, cài thêm hai chiếc nơ hình con bướm. Lần này gặp cô, ấn tượng của Giản Tình hoàn toàn thay đổi. Có lẽ vì đã lấy chồng, làm mẹ, Giản Tình cảm thấy lời nói, cử chỉ của Diệu Ngọc đều rất khách sáo, là một người phụ nữ rất thành thục và khôn khéo.
Nhớ rõ năm đó, Diệu Ngọc viết thư cho cô, tâm sự với cô về việc thích một anh chàng. Loại tình cảm ngây ngô đơn thuần này, nay ở trên người Diệu Ngọc, không tìm ra được bao nhiêu.
Có lẽ mọi người đều giống nhau, khi trưởng thành, năm tháng trôi qua, còn ai có thể giữ được tính chân thực của trẻ thơ kia đâu. Nói vậy, trong mắt Diệu Ngọc, mình cũng đã trở thành một người xa lạ.
“Nghe thím Giản nói Tiểu Tình đã làm trưởng ban rồi phải không?” Diệu Ngọc vừa ngồi xuống liền nói không ngừng, đầu tiên là ôn lại quá khứ, rồi dần dần đề cập đến hiện tại. Tất cả đều là cô khơi chuyện.
“Chỉ là chức vụ nhỏ thôi mà.” Giản Tình khiêm tốn đáp lại.
“Từ nhỏ đã biết là tiểu Tình thông minh, những bạn học nữ cùng khóa cũng đều có tiền đồ như tiểu Tình, không giống mình, sớm lấy chồng, chỉ là một bà nội trợ giúp chồng dạy con.” Diệu Ngọc nửa cười nửa trách, liếc nhìn chồng một cái, nhưng trong mắt lại ngập tràn hạnh phúc.
Mẹ Giản Tình nghe xong lời cô liền nói: “Diệu Ngọc so với tiểu Tình nhà thím may mắn hơn, phụ nữ vốn chỉ nên ở nhà làm vợ đảm mẹ hiền, chứ cần gì lao lực bên ngoài kiếm tiền nuôi thân”.
Giản Tình không phản bác quan niệm cổ hủ của mẹ, chỉ lắng tai nghe, rồi cười chơi với con của Diệu Ngọc.
Chồng Diệu Ngọc ngồi một bên, im lặng uống chén trà mà ba Giản Tình đã rót, Giản Tình không kìm được hỏi một câu: “Chồng cậu không nói được tiếng quê mình sao?”.
“Đúng vậy, anh ấy là người ở thành phố, vài năm rồi mà vẫn không học được tiếng địa phương của chúng t