Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cắp Tình Yêu

Đánh Cắp Tình Yêu

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 134851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/851 lượt.

a, mình thấy căn bản là anh ấy không có tâm học”.
Giản Tình lại nhớ tới Phương Khiêm, tưởng tượng thấy bộ dạng Phương Khiêm nói tiếng địa phương, liền muốn phì cười. Phương Khiêm thông minh như vậy, nếu chịu khó học thì chắc sẽ học rất nhanh thôi.
Giản Tình vừa dứt suy nghĩ, đã nghe thấy Diệu Ngọc nói tiếp: “Anh ấy như cái hũ nút ấy, bình thường ở nhà cũng ít nói chuyện, mà anh ấy vừa thăng chức làm phó quản lý, không biết sẽ giải thích cho cấp dưới hiểu thế nào đây.”
“Có thể lên làm phó quản lý chắc chắn là cậu ấy có năng lực, làm thế nào để giải thích với cấp dưới, cũng không cần cháu quan tâm đâu.” Mẹ Giản Tình nhìn con gái không biết nói thế nào liền tiếp lời.
Thím Lưu cũng là người hay chuyện, nghe mẹ Giản Tình khen con rể mình thì không kìm được đắc ý, cười tươi rói: “Đừng xem cậu ấy là hũ nút, ở cơ quan cậu ấy cũng là người có năng lực, làm phó quản lý cho hai ba trăm người cũng xem như rất khá rồi”.
Mẹ Giản Tình gật gật đầu: “Đúng vậy, thím Lưu thật là có phúc, chiếc xe ở cửa kia cũng thật đẹp, chắc là không ít tiền đâu”.
“Đúng vậy, hơn 20 vạn tệ (~600tr VNĐ), ở đây thì cũng xây được căn nhà đẹp rồi”.
“Chậc, đúng nhỉ”.
Nhìn hai bà mẹ ngồi tán gẫu, Giản Tình âm thầm thở dài, cảm thấy trong câu chuyện của mọi người cũng có điểm quái dị, thậm chí là có ý khoe khoang, chẳng lẽ ngoài điều này ra không thể nói gì khác sao.
Bất đắc dĩ, cô không thể chuyển đề tài, đành theo mạch nói chuyện của mọi người, nhỏ giọng nói với Diệu Ngọc: “Chồng cậu nhìn cũng rất đẹp trai đấy chứ”.
Diệu Ngọc cười mềm mại, gật đầu đáp: “Các bạn của mình cũng nói như thế, nhưng mình nhìn sao cũng không thấy đẹp, chỉ có chút nam tính thôi”.
“Mà này, đừng chỉ nói chuyện của mình, nói về cậu đi.” Diệu Ngọc kéo Giản Tình, làm như vẻ chị em tốt, cười hỏi cô.
Đề tài quả nhiên chuyển đến chuyện Giản Tình không muốn nói nhất, “Mình vẫn thế thôi”.
“Cậu xinh đẹp thế này, nổi tiếng cả trong vòng 15 dặm quanh đây. Cậu hỏi ba mẹ mà xem, người tới dạm hỏi không ít đâu. Hơn nữa cậu đi làm bên ngoài như vậy, chắc chắn là người theo đuổi cũng không ít”.
Nghe Diệu Ngọc nói, trong lòng Giản Tình lắp bắp kinh hãi, cô nghi hoặc nhìn về phía mẹ, mẹ Giản Tình nhìn ánh mắt cô, rồi gật đầu nói: “Hai năm nay người đến đặt vấn đề cũng không ít, nhưng mẹ và ba con đều từ chối, là chồng của con thì con tự chọn, ba mẹ không nhúng tay vào”.
Nghe mẹ nói, Giản Tình thoáng chốc thấy cảm động, bản thân luôn lo lắng ba mẹ không đồng ý chuyện tình cảm của cô, nào ngờ ba mẹ đã sớm đem quyền quyết định giao cho cô. Biết được như vậy, trong lòng Giản Tình vừa cảm thấy vui vừa cảm thấy hối hận, vui vì ba mẹ sẽ không can thiệp chuyện tình cảm của cô, hối hận là vì không sớm đem chuyện cô và Phương Khiêm ở chung nói với họ. Nếu không lần này trở về Phương Khiêm đã không phải trốn trốn tránh tránh.
“Đàn ông bên ngoài mười người thì chín người trăng hoa, tiểu Tình, cậu phải cẩn thận chọn đấy.” Trong giọng nói của Diệu Ngọc lộ ra vẻ từng trải.
Giản Tình khẽ lắc đầu đáp: “Mình thật sự không vội”.
Đêm đó trước khi ngủ, Giản Tình nói chuyện điện thoại cùng Phương Khiêm, nhân tiện nhắc tới Diệu Ngọc, trong giọng nói có chút hâm mộ. Đầu dây bên kia, Phương Khiêm đương nhiên hiểu được lòng cô, vì thế nhẹ giọng dỗ dành: “Hạnh phúc nhỏ nhoi như vậy, anh có thể cho em rất nhiều, rất nhiều”.
Bởi những lời nói này của anh, Giản Tình mất ngủ, trong lòng trằn trọc suy nghĩ. Anh có thể làm cho mình hạnh phúc rất nhiều, rất nhiều, mà mình thì sao, mình có năng lực làm cho anh ấy chuyện gì đây.
Ngày hôm sau, ăn xong bữa sáng, Giản Tình nhìn thấy mẹ đang rửa bát trong bếp, đi đến cạnh mẹ, rồi kiếm một đề tài: “Mẹ, mẹ thấy tuổi con như vậy mà chưa kết hôn có phải là quá trễ không?”.
“Con mới 27 tuổi thì làm sao mà già được, người ở thành phố chẳng phải thích kết hôn muộn sao? Mẹ cảm thấy thuận theo tự nhiên đi, duyên phận đến, có thể tìm được nửa kia vừa ý muốn.” Mẹ Giản Tình cứ như vậy giảng giải cho con gái.
Giản Tình nhìn mẹ, cười nói: “Mẹ, mẹ trở nên văn vẻ như thế từ khi nào vậy?”.
Mẹ Giản Tình cười ha ha: “Gần đây mẹ thích xem phim thần tượng, trong phim đều như thế cả”.
Vậy xem ra phim thần tượng cũng có ưu điểm.
“Mẹ… con có chuyện vẫn muốn nói với mẹ”.
“Chuyện gì?” Mẹ Giản Tình tò mò.
“Con… thực ra cũng đã có bạn trai, quen nhau được hai năm rồi, chỉ là không dám nói với mọi người thôi.” Giản Tình mín môi, hạ quyết tâm lắm mới nói ra được.
Mẹ Giản Tình tròn mắt, lập tức hiểu rõ vấn đề rồi gật đầu: “Mẹ đã nói rồi đấy thôi, con gái mẹ ưu tú như vậy, làm sao lại không có bạn trai được. Nói đi, có phải gia cảnh nhà cậu kia không tốt, con sợ ba mẹ phản đối, nên mới không dám nói ra đúng không?”.
Giản Tình bị tư duy logic của mẹ làm cho buồn cười, “Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu vậy.” Rồi lập tức có vẻ ngượng ngùng, “Anh ấy là ông chủ của con.”
“Cái gì?” Mẹ Giản Tình quát to một tiếng, giọng nói có vẻ nghiêm khắc, “Con… con làm sao có thể cùng ông chủ của con được? Con phải biết rằng những người nhiều tuổi như vậy đ