Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1343988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3988 lượt.
sinh mạng bị uy hiếp nghiêm trọng, con người sẽ có sức bột phát vô cùng lớn.
Đây không phải là hòn đảo có người sinh sống, hòn đảo hoang không hề có một chút sinh khí. Tề Mặc dẫn đầu đoàn người đi vào trong rừng rậm. Đoàn người đi xuyên qua rừng cây không cao lắm về phía trung tâm hòn đảo.
Đang đi đoàn người gặp một rặng đá, từng tảng đá to nhỏ khác nhau cắm xuống đất, nhìn từ xa giống bức tường đá ngăn mưa gió. Tề Mặc đi nhanh về phía rặng đá, hắn ôm Ly Tâm ngồi xuống một tảng đá.
Cả đoàn người chạy vội lên, kẻ nằm người ngồi, kẻ hưng phấn, người thở hổn hển hay kêu rên đau đớn, tất cả tạo thành một bản hòa tấu trong cơn mưa gió.
Tề Mặc cúi xuống nhìn Ly Tâm, cô đang ôm chặt thắt lưng hắn. Thấy Tề Mặc nhìn mình, Ly Tâm mỉm cười cất giọng khản đặc: “Tôi không sao”.
“Tôi biết”. Tề Mặc lạnh lùng trả lời, nhưng ánh mắt hắn hơi cười cười.
“Trời ơi, thứ gì đây? Rắn, rắn, a………..”. Tề Mặc vừa dứt lời, một nhân viên nghiên cứu đột ngột thét lên.
Tề Mặc đưa mắt về nơi phát ra tiếng hét, một người nhân viên nghiên cứu bị một con rắn da nhiều màu sắc cắn vào chân. Loài rắn này có độc, người của Tề Gia đứng bên cạnh nhanh tay nhanh mắt lập tức nổ súng vào con rắn. Cả đoàn người chưa kịp định thần, tiếng thét kinh hoàng liên tục vang lên: “Rắn”.
“Ở đây cũng có rắn”.
“Trời ơi, nhiều rắn quá”.
Đạt được mà không mất công sức
Cả đoàn người vừa mới thả lỏng tinh thần kinh hoàng nhảy dựng lên trong phút chốc. Trên mặt đất không biết bò ở đâu ra rất nhiều rắn. Chúng có màu vàng, màu xanh lục, màu đỏ…thậm chí có con da bảy sắc cầu vồng, chúng đủ các loại hình dáng to nhỏ kỳ dị, khiến những người chứng kiến dựng tóc gáy.
Đám nhân viên nghiên cứu của Phương Gia lập tức chạy hết ra bên ngoài bất chấp mưa gió. Mới đối mặt với tử thần ở khu vực xoáy nước và gặp phải cơn bão lớn, bây giờ dù có rơi xuống hang rắn, họ cũng không cảm thấy sợ hãi hơn.
“Đốt hết”. Tề Mặc sa sầm nét mặt, hắn bế Ly Tâm đứng lên một tảng đá. Khi tới nơi này hắn dừng lại ở vị trí ngoài cùng, đây vốn là tác phong hành sự của một lão đại.
Người của Tề Gia chỉ hoảng loạn trong giây lát rồi lập tức lấy lại bình tĩnh. Nghe mệnh lệnh của Tề Mặc, bọn họ lấy ra bật lửa luôn đem bên mình người đốt cỏ khô không bị mưa ướt ở phía trong hang đá. Một ngọn lửa cháy bừng bừng khói bốc lên cao.
Ly Tâm không nói một lời nào, chỉ ôm chặt Tề Mặc và vùi đầu vào bờ ngực rắn chắc của hắn. Bờ ngực ấm áp, mùi hương đặc trưng của Tề Mặc cộng với tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn khiến cô cảm thấy rung động tự đáy lòng.
“Hừ..hừ…lạnh…lạnh quá…a…”. Trong không khí yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng kêu rên của một nhân viên nghiên cứu vừa bị rắn cắn. Anh ta không thể gắng gượng liền ngồi bệt xuống đất. Gương mặt vốn trắng bệch đột nhiên đỏ bừng như máu bị kết đông. Anh ta không ngừng kêu lạnh, chưa đầy một phút sau môi anh ta đột nhiên trở nên đen sì.
Do người nhân viên đứng đối diện với ngọn lửa, ánh lửa hắt lên người anh ta nên mọi người đều thấy rõ sự thay đổi sắc mặt mặt anh ta.
Cả đoàn người trầm mặc, không một ai lên tiếng. Mấy nhân viên nghiên cứu đứng bên cạnh anh ta sững sờ. Không ngờ rắn độc ở đây đáng sợ như vậy, đôi môi đen sì của người nhân viên bị trúng độc lại chuyển sang màu vàng. Trong khi đó, đùi anh ta dính chặt vào quần ướt đột nhiên nổi phồng lên từng cục lớn. Người đó thét lên xé ruột xé gan, anh ta dường như không chịu nổi giơ tay gãi mạnh vào cục u trên chân, khiến máu chảy ròng ròng.
Pằng, một tiếng súng đanh sắc vang lên. Người bị trúng độc lập tức buông thõng tay, đầu ngoẹo sang một bên rồi nằm gục xuống đất. Người của Tề Gia đứng bên cạnh nhét khẩu súng vào trong áo, sắc mặt anh ta không hề thay đổi.
Không một ai mở miệng cũng chẳng người nào phản đối. Cả đoàn người không thể ngờ sẽ gặp chuyện như vậy, sẽ rơi vào tình cảnh ngày. Rắn độc không phải là động vật ghê gớm đối với xã hội hiện đại nhưng lúc này có thể làm chết người chỉ vì không có thuốc giải độc. Không có cách giải độc sớm muộn gì người bị rắn cắn cũng sẽ chết, một phát súng có lẽ giúp anh ta được giải thoát nhanh hơn.
Tất cả mọi người đều hiểu hành động vừa rồi là cách làm chuẩn xác nhất vào lúc này. Mấy người nhân viên nghiên cứu của Tuấn Kỷ bắt đầu run lẩy bẩy. Họ cảm thấy thần chết có lẽ đang ở rất gần bọn họ.
Nghe tiếng súng nổ, toàn thân Ly Tâm bất giác run nhẹ. Cô không lên tiếng mà chỉ biết ôm Tề Mặc chặt hơn. Màn đêm yên tĩnh, điên cuồng và đáng sợ bây giờ mới bắt đầu.
Mưa vẫn nặng hạt, gió vẫn thổi mạnh. Sau khi cháy hết cỏ khô ngọn lửa từ từ tắt dần, trả lại bầu không khí u ám. Tất cả mọi người dường như nín thở, không có ánh lửa chiếu sáng họ càng phải thận trọng hơn.
Một đêm bình thường trôi qua rất nhanh, nhưng đối với cả đoàn người, đêm nay còn chậm hơn một năm. Sắc trời dần dần sáng lên, mưa gió chỉ trong một đêm hoàn toàn biến mất, khi bắt đầu nhìn rõ cảnh vật xung quanh, đoàn người cả đêm không chợp mắt đều cảm thấy kiệt sức hoàn toàn.
Mặt