Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1343984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3984 lượt.
là người lười biếng, các anh cần chúng tôi làm gì thì cứ mở miệng”. Nói xong anh ta ôm đồ đi về phía sau.
Những người đi cùng Tuấn Kỷ cũng lập tức xách đồ bước đi. Không ai mở miệng than van, họ lặng lẽ phối hợp với người của Tề Gia.
“Chúng ta tạm thời ở lại đây”. Tề Mặc đột nhiên mở miệng.
Đám Tuấn Kỷ xách đồ chuẩn bị rời bước đột ngột dừng lại. Tuấn Kỷ đưa mắt quan sát tình hình xung quanh, anh ta gật đầu: “Nơi này trông có vẻ chẳng ra sao nhưng tương đối an toàn”.
Trên quân hạm có rất nhiều đồ, máy móc đã hỏng hóc hoàn toàn thì bỏ lại nhưng vẫn còn nhiều thứ có thể sử dụng. Người của Tề Gia dưới sự chỉ huy của Lập Hộ và người của Tuấn Kỷ bơi ra chiếc quân hạm chuyển đến đồ lên bờ.
“Phương thiếu gia, anh xem này”. Một nhân viên nghiên cứu của Phương Gia đang chuyển đồ đột nhiên hét lên, giọng điệu của anh ta vừa mừng rỡ vừa hưng phấn thu hút sự chú ý của mọi người.
Tuấn Kỷ lập tức tiến lại gần. Do hôm qua trời tối lại mưa bão nên bọn họ không để ý, lúc này dưới ánh mặt trời chiếu sáng, có thể thấy rõ từng phiến Algae màu xanh lục rất nhỏ nổi bập bềnh xung quanh tảng đá ngầm.
“Đây chính là loại Algae chúng ta cần tìm. Chính là nó, thật không ngờ…” Người nhân viên nghiên cứu rõ ràng đã từng nhìn thấy loại Algae này, anh ta chỉ tay vào Algae, gương mặt anh ta vui mừng đến sắp khóc.
Tuấn Kỷ chỉ ừm một tiếng. Cả đoàn người vất vả đi biển chỉ với mục đích tìm nó. Bọn họ suýt mất mạng tới hai lần trong khi chưa thấy bóng dáng nó đâu. Bọn họ phải trải qua biết bao gian nan, vậy mà bây giờ nó đột nhiên nằm trong tầm tay mà bọn họ chẳng tốn chút công sức nào. Nhưng tốn công sức hay không có tác dụng gì, bọn họ có thể rời khỏi nơi này hay không mới là vấn đề quan trọng nhất. Anh ta làm gì có thời gian và tinh thần đi quan tâm xem liệu loại Algae này có thể tinh luyện ra dầu mỏ hay không?
“Mọi người hãy tập trung vào công việc trước mắt, thứ này tạm thời bỏ ở đây”. Tuấn Kỷ lắc đầu nói, Algae không biết chạy, cứ để ở đây rồi tính sau, bây giờ anh ta không có tâm trạng để ý đến nó.
“Đây là hòn đảo nào?” Tề Mặc ngồi trên tảng đá lạnh lùng nhìn người đứng đằng sau Tuấn Kỷ. Người này là Lão Sơn tương đối thông thuộc đường biển của Phương Gia. Lúc này trên tay ông ta cầm tấm bản đồ hàng hải thuộc hạ của Tề Gia vừa lấy từ con tàu. Cũng may trước khi lên đường, Lập Hộ chuẩn bị sẵn hai tấm, một tấm trên máy vi tính và một bản đồ bằng giấy.
Tôi cho phép em thích tôi
Lão Sơn là bậc lão luyện trong lĩnh vực hàng hải của Phương Gia. Nghe Tề Mặc hỏi vậy, ông ta kính cẩn gật đầu với Tề Mặc. Sau khi chứng kiến thực lực của Tề Mặc, sự sợ hãi ban đầu của ông ta với Tề Mặc đã được thay thế bằng kính trọng. Không biết mới sợ hãi, biết rồi thì kính trọng. Trong thế giới đàn ông, thực lực và bãn lĩnh là tiêu chuẩn đánh giá một con người, mà Tề Mặc có đầy đủ hai yếu tố đó.
Lão Sơn cũng không nhiều lời, ông ta cầm tấm bản đồ hàng hải quan sát kỹ lưỡng. Sau đó ông ta chỉ tay vào một ký hiệu hòn đảo trên bản đồ: “Ngày hôm qua tôi nói chúng ta nên đi tới hòn đảo này, đây là hòn đảo gần quần đảo Hawaii nhất ở Nam Thái Bình Dương”.
Tề Mặc, Tuấn Kỷ và Lập Hộ đồng thời cúi xuống nhìn, trên tấm bản đồ xung quanh hòn đảo đó không có một ký hiệu nào khác. Tuấn Kỷ cau mày hỏi: “Không còn hòn đảo sao?”
Lão Sơn cũng tỏ ra không hiểu, ông ta ngẩng đầu nhìn mặt trời, trầm mặc một lúc rồi lắc đầu: “Tôi không biết. Hôm qua con tàu của chúng ta đi về hướng Tây Nam, nhưng sau đó cơn bão đẩy tàu đi bao xa, tôi không thể tính toán nổi. Theo tôi được biết, xung quanh hòn đảo được đánh dấu trên bản đồ không có bất cứ đảo nào khác trong phạm vi vài trăm hải lý. Chúng ta lại không thể bị đẩy đi xa đến mức đó. Do vậy tôi cũng không hiểu tại sao hòn đảo chúng ta đang đứng lại không hiển thị trên bản đồ hàng hải”.
Nghe đến hai từ “Cấm địa”, thần sắc Lập Hộ liền thay đổi. Nếu đúng là cấm địa thì khổ rồi, Cấm địa không xuất hiện trên bản đồ hàng hải, thậm chí không được bên ngoài biết đến. Cấm địa là nơi các quốc gia ngầm mặc nhận với nhau, có lúc cũng là nơi các quốc gia cố ý che dấu. Trong thời kỳ Thế chiến thứ hai, có một số loại virus hoặc vũ khí sinh hóa không thể nghiên cứu chế tạo trên đất liền, các chính phủ tìm đến một số hòn đảo hoang không người ở để tiến hành nghiên cứu, khi thành công họ trực tiếp đưa ra chiến trường.
Sau khi chiến tranh kết thúc, nhiều hòn đảo được coi là phòng thí nghiệm được các nước thắng trận phong tỏa và phá hủy, khiến chúng trở thành những hòn đảo hoang. Tuy nhiên do ảnh hưởng của quá trình thí nghiệm, môi trường không khí thổ nhưỡng của những hòn đảo này bị phá hủy nghiêm trọng, thậm chí một số nơi còn bị nhiễm xạ, có ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe con người, vì vậy nó mới được coi là Cấm địa và bị xóa tên trên bản đồ hàng hải.
Tề Mặc là nhà sản xuất vũ khí thường xuyên tiếp xúc với giới lãnh đạo chính phủ các nước. Vì vậy hắn biết đa số các chính phủ bề ngoài tuyên bố không nghiên cứu vũ khí sinh hóa và