Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1343985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3985 lượt.

trời chiếu ánh nắng sớm mai xuống rặng đá, thời tiết nóng bức của mùa hè xóa sạch vết tích của cơn bão khủng khiếp. Đêm hôm trước quần áo của mọi người vẫn còn ướt sũng đến giờ đã khô hẳn, tuy nhiên trên người họ phảng phất mùi tanh tanh của nước biển.
Tề Mặc đảo mắt một vòng qua đoàn người vẫn đang trong trạng thái cảnh giác cao độ, hắn cất giọng trầm trầm: “Hồng Ưng, chú dẫn người đi kiểm tra xem nơi này có nguy hiểm hay không. Hoàng Ưng, chú dẫn người đi tìm nguồn nước. Lập Hộ và những người còn lại đi theo tôi”. Nói xong Tề Mặc kéo Ly Tâm quay trở lại lối đi họ đã vào đây. Việc cấp bách nhất bây giờ là liên lạc với bên ngoài. Còn nữa, việc kiểm tra xem chiếc quân hạm có ở chỗ cũ, có thể tiếp tục lái hay không cũng là quan trọng nhất.
Đoàn người lại đi xuyên qua khu rừng. Dưới đất bốc mùi hôi thối khiến Tề Mặc hơi cau mày. Nếu hắn không nhầm thì khu rừng này là nơi sinh sống của bầy rắn. Chỉ là tối hôm qua do mưa bão nên bầy rắn tụ tập về phía hang đá khô ráo, khiến đoàn người suýt nữa gặp nguy hiểm.
Ly Tâm đi ngay sau lưng Tề Mặc cũng nhận thấy chủ nhân của khu rừng này là ai. Cô bất giác mày, phán đoán và sự nhạy cảm của Tề Mặc không khác loài dã thú, do đó phán đoán sắc bén của hắn không hẹn mà trùng khớp với bầy rắn. Sự nhạy cảm này có thể nói cao hơn người bình thường và rất có ích khi đối mặt với nguy hiểm chết người.
Cùng với Tề Mặc, đám Lập Hộ đã chạy đến bờ biển. Ánh mắt tất cả mọi người lộ vẻ vui mừng khi thấy quân hạm vẫn còn đó, con tàu tơi tả bị mắc kẹt ở bãi đá ngầm, không bị sóng biển cuốn trôi, bọn họ có thêm tia hy vọng có thể quay về.
Lập Hộ không dấu nổi sự phấn chấn, anh ta cùng một số thuộc hạ lao về phía chiếc quân hạm. Ly Tâm không biết bơi chỉ có thể đứng trên bãi cát chờ đợi.
Tề Mặc đảo mắt một vòng quanh bãi cát đầy chỏm đá lởm chởm, hắn không phát hiện thấy dấu vết của sự nguy hiểm. Tề Mặc bế Ly Tâm đặt lên một tảng đá lớn rồi mở miệng: “Ngủ một lát đi”. Cả đêm không ngủ chẳng là gì đối với hắn nhưng với người bị thương như Ly Tâm không phải chuyện tốt lành. Hơn nữa cô còn bị dầm nước mưa cả đêm, lúc này nếu bị sốt hay có vấn đề thì tương đối gay go.
Ly Tâm trước đó không cảm thấy mỏi mệt, nhưng khi nghe Tề Mặc nói vậy cô lập tức thấy toàn thân đau nhức. Ly Tâm nhướng mắt nhìn Tề Mặc rồi gật đầu. Cô vốn là người thích ngủ, bị hồi hộp hoảng sợ mất một ngày, bây giờ cô không còn chút tỉnh táo. Thế là Ly Tâm túm chặt áo Tề Mặc rồi nhắm mắt từ từ chìm vào giấc ngủ.
Ánh nắng chiếu xuống bãi cát mang không khí ấm áp. Tề Mặc không rời mắt khỏi Ly Tâm, cô dù đã ngủ say nhưng vẫn nắm áo hắn. Hắn ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm, giơ tay vuốt nhẹ tóc cô. Cả đời này hắn chưa từng trải qua tình huống nguy hiểm liên tiếp như ngày hôm qua. Hắn đột nhiên cảm thấy áy náy khi bắt một cô gái nhỏ bé yếu ớt như Ly Tâm chịu đựng cùng hắn.
Tia nắng nhàn nhạt chiếu lên mặt Ly Tâm khiến gương mặt cô lấp lánh ánh vàng. Đáy mắt Tề Mặc lóe lên ý cười. Đúng rồi, Ly Tâm là người của hắn, vậy thì dù có lên thiên đường hay địa ngục, cô đều phải đi theo hắn. Trong lòng Tề Mặc có thứ gì đó thay đổi, tuy hắn không biết sự thay đổi này xuất phát từ đâu hay chỗ nào có vấn đề nhưng hắn chỉ có cảm giác rất thích thú.
“Lão đại”. Tề Mặc ngước mắt nhìn Lập Hộ đang đi tới trong khi tay hắn vẫn vuốt ve đầu Ly Tâm. Sắc mặt Lập Hộ không tốt lắm, Tề Mặc lập tức hiểu vấn đề nên ánh mắt hắn hơi trầm xuống.
Lập Hộ tiến lại gần và lên tiếng báo cáo: “Con tàu đã bị đâm hỏng hoàn toàn, hai thành tàu nước tràn vào tương đối nghiêm trọng. Tàu không thể đi tiếp cũng không có cách nào sửa chữa”.
“Có tín hiệu thông tin không?” Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, bây giờ tín hiệu liên lạc còn quan trọng hơn cả việc quân hạm có thể hoạt động hay không.
Lập Hộ lắc đầu: “Toàn bộ thiết bị phụ trợ ở trên quân hạm đều không thể sử dụng, hệ thống thông tin bị hỏng hoàn toàn. Tôi đã thử dò tìm và sửa chữa nhưng vô dụng. Đừng nói là có bắt được liên lạc hay không, thiết bị còn chẳng thể khởi động”.
Điều này có nghĩa là cả đoàn người không thể rời khỏi hòn đảo này. Không liên lạc được với bên ngoài, lẽ nào họ sẽ phải ở lại đây chờ đợi một cách bị động hay sao? Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày, đưa mắt nhìn đám người của Tề Gia đang lần lượt bơi vào bờ.
Lập Hộ nói tiếp: “Trên tàu còn một số vũ khí và thực phẩm vẫn có thể sử dụng. Tôi bảo bọn họ chuyển hết lên bờ. Trong tàu bây giờ ngập đầy nước, không biết đến lúc nào sẽ bị chìm xuống, trước mắt chúng ta vẫn cần những thứ này để chống đỡ”
Tề Mặc gật đầu đồng tình với sự sắp xếp của Lập Hộ, hắn cất giọng trầm trầm: “Đi gọi người của Tuấn Kỷ lại đây để bọn họ cùng hành động”.
“Tôi đến rồi”. Tề Mặc vừa dứt lời, giọng nói của Tuấn Kỷ từ phía xa vọng tới. Lập Hộ ngẩng đầu, thấy Tuấn Kỷ cùng Ngô Sâm, Tiêu Vân, Tú Thủy và một số nhân viên nghiên cứu đi tới. Lúc này, đám nhân viên nghiên cứu cũng không còn vẻ nhu nhược và sợ hãi như trước.
Tuấn Kỷ đại khái nắm được tình hình trước mắt, anh ta giơ tay nhận bình nước từ người của Tề Gia rồi lên tiếng: “Tôi không phải