Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.

ào nhà rồi, cũng ngại đuổi đi!" Đương nhiên trong lòng cô muốn nói thêm, cho dù muốn đuổi, cũng không đuổi được.
"Cậu nghe này, cửa nên thêm mấy cái khóa, điện thoại phải luôn mở, sẵn sàng nhấn số 110, buổi tối phải nâng cao cảnh giác, nếu có bất cứ động tĩnh gì lập tức báo cảnh sát, biết chưa?" Ái Ái dặn dò Đường Mật Điềm, rồi bổ sung thêm: "Sáng mai, tôi đến đón cậu đi làm, nhân tiện giúp cậu đuổi béng anh ta đi."
"Được!" Đường Mật Điềm trả lời, sau đó, khóa cửa, suốt đêm thấp thỏm dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nhưng cả đêm đó Ôn Kỷ Ngôn ngủ say như chết, khiến cô phí công suốt đêm cảnh giác. Ngày hôm sau, khi đi làm với đôi mắt thâm quầng, cũng từ chối đề nghị của Ái Ái đuổi anh chàng kia giúp cô, Đường Mật Điềm nghiêm túc nói: "Ái Ái, tôi biết, cậu muốn tốt cho tôi, nhưng tôi tin trên đời này không nhiều người xấu đến thế, hơn nữa, nhìn Ôn Kỷ Ngôn cũng không phải người xấu, có thể anh ta có chuyện gì khó nói, cứ cho anh ta ở tạm một tuần rồi tính!"
Ái Ái đành bất lực lắc đầu: "Được rồi, cậu đã quyết định như thế, thì tôi chỉ nhắc cậu, cậu phải chú ý an toàn!"
Đường Mật Điềm gật đầu: "Tôi biết cậu lo cho tôi!"
Sau đó, khi Đường Mật Điềm kể chuyện bạn của Ôn Kỷ Ngôn chuyển tiền cho anh ta, Tào Ái Ái kinh ngạc há hốc miệng mãi không ngậm lại được: "Cậu bảo, anh ta chuyển bao nhiêu?"
"47 vạn..." Đường Mật Điềm giơ tay ấn cằm khép miệng cô bạn, sau đó nói: "Cậu xem anh ta tin tôi như vậy cho nên, tôi cảm thấy, mình cũng nên tin anh ta, tin anh ta là người tốt!"
Tào Ái Ái gật đầu: "Được rồi, cậu cũng cần chú ý!" Cô thật sự quá kinh ngạc vì số tiền lớn như vậy, 47 vạn, không phải là 4 vạn 7, cũng không phải 4 nghìn 7.
Đường Mật Điềm cười ngọt lịm, được người khác tin tưởng, cô cảm thấy rất tự hào! "Cậu nghĩ gì đấy?" Tào Ái Ái lắc tay trước mặt Đường Mật Điềm: "Thế mà cậu còn nói là không có gì, tại sao cười tươi thế?"
"Làm gì có, tôi chỉ cảm thấy, anh ta rất hay hay thôi!" Đường Mật Điềm mỉm cười nói thêm: "Tiết lộ với cậu nhé, tớ chưa từng gặp người nào ngốc như anh ta."
"Kể xem, ngốc như thế nào?" Tào Ái Ái tò mò hỏi.
"À, cái này thì tạm thời không nói rõ được!" Đường Mật Điềm xua tay, không phải cô không muốn nói, mà là do Ôn Kỷ Ngôn có quá nhiều chuyện ngốc, một lúc thì không kể hết được!
"Chính cậu không nói thì có!" Tào Ái Ái gõ vào đầu cô bạn, cười tinh quái: "Dù sao, tôi vẫn cảm thấy hai người có chuyện."
"Không có chuyện gì đâu, cái này, đúng là cậu nghĩ linh tinh rồi!" Đường Mật Điềm dứt khoát, "Tớ và anh ta tuyệt đối không có chuyện gì!" Ôn Kỷ Ngôn là chị em, là Gay, Đường Mật Điềm không có hứng đùa với anh ta.
"Cậu không biết, giải thích thì là che giấu à?" Tào Ái Ái cười hi hi nói: "Cậu đi soi gương xem, bộ dạng cậu lúc này cậu nhìn là tự biết!"
"Ái Ái..." Đường Mật Điềm xấu hổ giậm chân: "Có một số chuyện, cậu không biết đâu!" Cô không thể nói với Tào Ái Ái, Ôn Kỷ Ngôn là Gay, rốt cuộc, đó là bí mật của anh ta.
"Được, được rồi, tớ không biết!" Ái Ái cười nói đùa: "Bây giờ tớ về đây, còn cậu, tiện đường có cần tớ đưa về không?"
"Không cần!" Đường Mật Điềm lắc đầu: "Có bạn đến đón rồi!"
"Xì, cứ nói thẳng là Ôn Kỷ Ngôn đến đón! Lại còn bạn với chả bạn..." Tào Ái Ái trêu: "Nhìn mặt cậu kìa, đỏ như đít con gì ấy nhỉ!" Nói xong chạy vụt ra ngoài.
Đường Mật Điềm đứng ở cửa công ty, giơ tay xem đồng hồ, 16h15, nhưng nhìn khắp nơi, vẫn không thấy bóng dáng xe đạp đâu, lòng tức tối chửi thầm: Ôn Kỷ Ngôn đáng ghét, tối nay cho anh ta nhịn ăn luôn!
"Tôi dám chắc, cô vừa chửi tôi, tối nay định không cho tôi ăn cơm!" Giọng cười cợt của Ôn Kỷ Ngôn vọng ra từ chiếc Audi đỏ đen đang từ từ lướt đến dừng bên cạnh Đường Mật Điềm.
Đường Mật Điềm mắt chữ A, mồm chữ O, nhìn khuôn mặt tưng tửng của Ôn Kỷ Ngôn hiện ra sau cánh cửa kính đang từ từ hạ xuống, kinh ngạc hỏi: "Ôn Kỷ Ngôn, anh mượn con xe này hả?"
"Không!" Ôn Kỷ Ngôn lắc đầu.
"Thế ở đâu ra?" Đường Mật Điềm vừa bước đến, mở cửa xe, vừa hỏi.
"Tôi mua đấy!" Ôn Kỷ Ngôn đắc ý trả lời, nhìn bộ dạng của Đường Mật Điềm, liền đưa tay nâng cái cằm bên trên có cái miệng mãi không sao ngậm lại được: "Điềm Điềm thân yêu, phiền cô ngậm miệng lại, như thế này cằm cô sẽ rơi mất."
"Ôn Kỷ Ngôn, anh nói xe này anh mua?" Đường Mật Điềm gạt tay Ôn Kỷ Ngôn, hỏi lại lần nữa.
"Đúng vậy, tôi mua!" Ôn Kỷ Ngôn gật đầu: "Cô biết là tôi có tiền mặt để thanh toán mà."
"Tôi biết anh có tiền mua xe, nhưng tôi muốn nói là chẳng phải anh không có chứng minh thư sao?" Đường Mật Điềm cong môi: "Nếu anh có chứng minh thư, thì đưa tôi đi phô tô, anh ở nhà tôi, tôi cần một đảm bảo cho sự an toàn của tôi."
"Chứng minh thư bạn tôi chưa gửi đến, tôi sẽ đưa cô sau!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn cô với vẻ vô tội: "Điềm Điềm, tôi là người tốt, lẽ nào đến giờ cô vẫn không tin tôi?"
"Đừng giả nai vàng ngơ ngác!" Đường Mật Điềm ngắt lời Ôn Kỷ Ngôn: "Không có chứng minh thư, làm sao anh mua xe được?" Lẽ nào bây giờ mua xe, không cần bất cứ thông tin nào của chủ xe?
"Tôi dùng chứng minh thư của cô!" Ôn Kỷ Ngôn thản nhiên n


Snack's 1967