Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1129 lượt.
ậy, "Hôm nay làm phiền cô rồi, tôi xin phép cáo từ!"
"Tạm biệt!"
Sau khi lịch sự tiễn Mễ Tu Dương ra về, Đường Mật Điềm mới đến trước phòng Kỷ Ngôn, nhẹ nhàng gõ cửa: "Ôn Kỷ Ngôn!"
"Tên khốn kia về rồi à?" Ôn Kỷ Ngôn mở cửa thò đầu ra hỏi.
Đường Mật Điềm gật đầu: "Anh có đói không?"
Ôn Kỷ Ngôn vội gật đầu, "Đói sắp chết đây!" rồi hỏi: "Còn gì ăn không?"
"Hết rồi!" Đường Mật Điềm lắc đầu, Mễ Tu Dương ăn hết sạch thức ăn, khiến cô không khỏi ngấm ngầm đắc ý, tay nghề của mình phải thế nào người ta mới ăn hết sạch như thế chứ!
"Họ Mễ kia là lợn hay thùng nước gạo? Ăn lắm thế!" Ôn Kỷ Ngôn làu bàu rồi nhăn nhó hỏi: "Điềm Điềm, hay là cô xuống bếp nấu gì cho tôi đi?"
"Không được, muộn rồi, tôi buồn ngủ lắm, ngày mai còn phải dậy sớm làm thêm!" Đường Mật Điềm ngáp, nói: "Anh pha mì gói mà ăn!"
Ôn Kỷ Ngôn không nói gì nhìn Đường Mật Điềm đi vào nhà tắm, bụng réo ầm ầm, chửi thầm Mễ Tu Dương một nghìn lần, một vạn lần, đồ khốn, đồ tham ăn! Sau đó xuống bếp, đun nước sôi pha mì gói, cũng may, kĩ năng sống đơn giản này, anh đã học được!
Một tuần trôi qua rất nhanh, dưới sự chỉ đạo nghiêm túc của Đường Mật Điềm, và sự nỗ lực của Ôn Kỷ Ngôn, cơ bản anh đã biết rửa bát, lau nhà, làm các món trứng đơn giản như, trứng sốt cà chua, vì vậy có thể nói, tiềm lực của con người là vô hạn, chỉ cần muốn làm, không có gì là không được.
Đương nhiên, tuần này, vì Mễ Tu Dương đi công tác nên không làm phiền đến "cuộc sống" vui vẻ của Ôn Kỷ Ngôn và Đường Mật Điềm. Cuộc sống của Ôn Kỷ Ngôn hết sức yên ả, dễ chịu.
Khi Ôn Kỷ Ngôn đang lau nhà, dọn dẹp lặt vặt trong nhà thì cửa hiệu 4S gọi điện báo có thể đến lấy xe, anh phấn khởi vung cây lau nhà, sung sướng xoay một vòng, sau đó nhân cơn hứng khởi gọi điện cho Đường Mật Điềm đang làm việc: "Điềm Điềm, công ty cô ở đâu?"
"Sao thế?" Đường Mật Điềm nghe điện thoại vừa ngạc nhiên vừa hơi lo lắng, sợ anh ở nhà xảy ra chuyện gì.
"Hôm nay cô hết giờ làm, tôi đến đón!" Ôn Kỷ Ngôn vui vẻ nói.
"Anh đón tôi bằng gì?"
"Đi xe đạp!" Ôn Kỷ Ngôn đùa: "Điềm Điềm, tôi biết, cô không phải là loại phụ nữ thà khóc trong xe Mecedess còn hơn cười sau xe đạp, cô không chê tôi chứ?"
"Khục!" Đường Mật Điềm không nhịn được cười: "Anh nói thế, tôi sao dám từ chối?" sau đó đọc địa chỉ công ty, "Hôm nay tôi có thể về sớm, bốn giờ có thể về được rồi, anh muốn đến, thì đến sớm một chút!"
"OK, không vấn đề gì!" Ôn Kỷ Ngôn cúp máy, không còn tâm trạng lau nhà nữa, trở về phòng, thay bộ quần áo khá bảnh, chải chuốt tươm tất, tràn trề tự tin cầm giấy hẹn, thẻ mua xe đi đến cửa hiệu 4S, chuẩn bị gây cho Đường Mật Điềm một bất ngờ.
Sau khi cúp máy Đường Mật Điềm nhanh chóng hoàn thành nốt công việc còn lại, cho cô dâu thử váy cưới, tạo hình cho người mẫu của công ty nghệ thuật, công việc xong xuôi, nhìn đồng hồ, đã 16 giờ, vội thu xếp đồ đạc, lúc này có thể về được rồi.
Nghĩ đến Ôn Kỷ Ngôn đạp xe đến đón mình, bỗng cười thầm, lại nhớ hồi đi học, thường thấy những nam thanh nữ tú hồn nhiên và xinh đẹp phóng xe như bay xuyên qua các con phố, để lại đằng sau những chuỗi tiếng cười trong vắt...
Những năm tháng đẹp đẽ trong sáng ấy, cô chưa được nếm trải, giờ trải nghiệm một chút, cũng chưa quá muộn...
Còn khuynh hướng tình dục của Ôn Kỷ Ngôn, trước mắt cứ coi như không biết, tạm thời coi anh ta là một chàng đẹp trai bình thường!
Đường Mật Điềm vừa nghĩ vừa nhún vai cười hi hi, thực sự thấy buồn cười vì cách nghĩ của mình.
"Điềm Điềm, có chuyện gì vui thế, trông cậu cười cứ như mèo thấy nồi cá ấy!" Đồng nghiệp Tào Ái Ái, chọc tay vào người Đường Mật Điềm, nhướn mày cười hi hi hỏi.
"Không có gì!" Đường Mật Điềm nhún vai, cười, tiếp tục thu xếp đồ của mình.
"Này, trông bộ dạng hình như đang nảy mầm tình yêu!" Tào Ái Ái vẫn cười hi hi lại hỏi: "Hay là thích gã bảnh trai nào rồi?"
"Không đâu, cậu nghĩ linh tinh rồi!" Đường Mật Điềm ngượng nghịu ngắt lời Tào Ái Ái.
"Xì, ai nghĩ linh tinh? Cái gã điển trai thuê chung nhà với cậu, hai người sống chung lâu như thế, lẽ nào lửa tình chưa bén tý nào?" Tào Ái Ái cười hề hề, "Bạn thân mến định giấu tôi đến bao giờ?"
"Ái Ái, tôi đâu có giấu cậu!" Đường Mật Điềm điệu đà nói: "Nếu giấu, tôi đã không kể với cậu nhà tôi có thêm người!"
Buổi tối hôm Ôn Kỷ Ngôn đến ở, Đường Mật Điềm đã gọi điện kể hết với Tào Ái Ái, lúc đó cô đã bị mắng một trận: "Cậu ngốc quá, sao lại cho một gã đàn ông chẳng có giấy tờ gì đến ở trong nhà, nếu xảy ra chuyện gì thì sao?"
"Chắc không sao đâu! Nhìn anh ta có vẻ không phải người xấu hơn nữa còn rất đáng thương!" Đường Mật Điềm bênh vực Ôn Kỷ Ngôn.
"Người xấu trên mặt có hiện chữ xấu không?" Tào Ái Ái nói thẳng: "Đường Mật Điềm, cậu nhũn não hay não toàn bã đậu?" Tào Ái Ái rít lên: "Một gã đàn ông không lai lịch, không giấy tờ tùy thân mà cậu dám cho ở trong nhà, có phải cậu chán sống rồi không?"
"Mình cảm thấy, anh ta rất đáng thương, hơn nữa, trông không giống người xấu!" Đường Mật Điềm bị mắng té tát không dám tranh cãi, nhỏ nhẹ nói, "Với lại, tôi đã đồng ý cho anh ta v