Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1153 lượt.
, hình như phía trước rất đông, vội hỏi: "Mễ Tu Dương, phía trước có phải tắc đường không?"
rồi tự nói: "Lúc này không phải giờ cao điểm, sao lại tắc đường?"
"Hình như có tai nạn!" Mễ Tu Dương trả lời, đạp phanh, rồi quan sát phía trước.
"Hả, không biết tắc đường bao lâu đây!" Đường Mật Điềm cau mày.
"Cái này chưa biết được!" Mễ Tu Dương xoa tay, cười: "Nếu cô thấy chán thì tôi bật nhạc, để cô hát..."
"Thôi không cần!" Đường Mật Điềm từ chối, điện thoại có tín hiệu, là Ôn Kỷ Ngôn gọi, vội cầm nghe: "Alô" đang định tắt loa, thì giọng nói có vẻ sốt ruột của Ôn Kỷ Ngôn đã vọng ra: "Điềm Điềm, cô ở đâu? Sao còn chưa về nấu cơm?"
Mễ Tu Dương quay mặt lại, nhìn Đường Mật Điềm với ánh mắt tinh quái.
Đường Mật Điềm sực nhớ, cô đã nói dối là Ôn Kỷ Ngôn đi du lịch, nhanh trí nói: "Ngôn Ngôn, cậu đi du lịch về rồi hả?" không cho bên kia xen lời, nói thẳng: "Tôi ra ngoài ăn cơm với Mễ Tu Dương, giờ đang trên đường về." Nói rồi tắt loa điện thoại.
"Cái gì, cô đi ăn với Mễ Tu Dương?" Giọng Ôn Kỷ Ngôn không vui: "Cô đi ăn với anh ta, Đường Mật Điềm, cô có ý gì...?"
"Tôi..." Đường Mật Điềm muốn giải thích, nhưng không biết nói thế nào.
"Tôi không quan tâm cô ở đâu, cô về ngay lập tức cho tôi, nếu không, tôi khóa cửa không cho cô vào!" Vừa thấy Mật Điềm đi ăn với Mễ Tu Dương, anh đã không thể nào bình tĩnh, không suy nghĩ nói thẳng: "Cho cô mười phút, mười phút nữa đi cô không về nhà, thì tối nay cô đừng về nữa!"
Nghe Ôn Kỷ Ngôn dọa như vậy, Đường Mật Điềm bực mình, hôm nay cô bị ép ra ngoài với Mễ Tu Dương, chẳng phải là vì anh ta muốn theo đuổi Ôn Kỷ Ngôn, định mua quà lấy lòng Ôn Kỷ Ngôn, vậy mà anh ta lại dám dọa khóa cửa không cho cô vào nhà? Đúng là không biết điều! Lại còn ra điều kiện mười phút nữa phải về, trừ khi ngồi máy bay! Thật quá đáng! Đường Mật Điềm nghiến răng, tức giận nói: "Ôn Kỷ Ngôn, anh xác định lại đi, nhà của ai, anh dám uy hiếp tôi? Lập tức thu dọn đồ đạc, biến khỏi nhà ngay!" Nói xong, không đợi Ôn Kỷ Ngôn nói, dập mạnh điện thoại.
Mễ Tu Dương ngoảnh sang lặng lẽ nhìn cô.
Đường Mật Điềm đang rất bực, lườm anh ta: "Sao nhìn tôi như thế, chưa bao giờ thấy cãi nhau hay sao?"
"Cãi nhau tôi thấy rồi, nhưng cô cãi nhau thì đây là lần đầu nhìn thấy." Mễ Tu Dương dịu dàng nhìn Đường Mật Điềm, rồi thủng thẳng bồi một câu: "Tên thật của Ôn Ngôn Ngôn là Ôn Kỷ Ngôn à?"
"A..." Đường Mật Điềm kinh ngạc há miệng, liếc nhanh Mễ Tu Dương, rồi giả bộ không hiểu: "Mễ Tu Dương, anh nói gì, tên thật, tên giả là sao? Anh nghe nhầm đấy, tôi gọi là Ôn Ngôn Ngôn!"
"Có lẽ tôi nghe nhầm!" Mễ Tu Dương cười: "Điềm Điềm, cô cãi nhau với Ngôn Ngôn hả?"
"Đúng, tối nay cô ta định khóa cửa, không cho tôi vào nhà!" Đường Mật Điềm bực bội: "Thật buồn cười, nhà của tôi, phòng của tôi, tôi cho cô ấy ở, còn hầu hạ cơm cho cô ấy, mà cô ấy lại uy hiếp tôi, đúng là vô lý!"
"Phải đấy, Ngôn Ngôn thật quá đáng!" Mễ Tu Dương phụ họa.
"Người ta đã nhân nhượng cô ta còn lấn tới!" Đường Mật Điềm nghiến răng nhìn ra ngoài cửa xe, thúc giục Mễ Tu Dương: "Anh mau đưa tôi về, tôi phải chỉnh cô ấy một trận mới được!"
"Được, cô đừng vội!" Mễ Tu Dương nhấn ga, chẳng mấy chốc đã về đến cổng chung cư, Đường Mật Điềm xuống xe, lịch sự vẫy tay: "Cảm ơn đã đưa tôi về!"
Mễ Tu Dương tươi cười hỏi: "Cô có chắc không cần tôi đưa lên nhà chứ?"
"Không cần, tôi có thể tự xử lý." Đường Mật Điềm vẫy tay, lập tức quay người hằm hằm lên cầu thang, lấy chìa khóa còn chưa kịp mở đã thấy Ôn Kỷ Ngôn mở cửa ló đầu ra, nhìn thấy Đường Mật Điềm, vội ngó ra sau cô, "Điềm Điềm, về rồi à, Mễ Tu Dương đâu?"
"Mễ Tu Dương ở dưới lầu, đang đợi đón anh!" Đường Mật Điềm hứ một tiếng, rồi gạt Ôn Kỷ Ngôn, bước vào nhà, quẳng túi xách xuống sàn, tay chống nạnh trợn mắt nhìn Kỷ Ngôn: "Anh vừa dọa khóa cửa, không cho tôi vào nhà đúng không?"
"Không phải Điềm Điềm, cô nghe nhầm rồi!" Ôn Kỷ Ngôn lập tức cười nịnh: "Đây là nhà của cô, sao tôi dám dọa cô!"
"Ôn Kỷ Ngôn, rõ ràng anh đe dọa tôi, còn không nhận?" Đường Mật Điềm trỏ vào ngực Ôn Kỷ Ngôn: "Anh xác định cho tôi, đây là nhà tôi hay nhà anh?"
"Đương nhiên là nhà của cô, tôi chỉ đến xin ở tạm." Ôn Kỷ Ngôn biết điều vui vẻ trả lời.
"Được, là nhà của tôi, mà anh dám đe dọa tôi, vậy đừng trách tôi không khách khí, tối nay cho anh nếm cảm giác bị nhốt ở ngoài!" Đường Mật Điềm nói thẳng, không thể trách cô nhẫn tâm, nếu lần này không xử lý, lần sau, anh ta không những có thể đe dọa có khi còn dám nhốt cô ở ngoài nữa kia, phải ngăn chặn ngay, để anh ta không dám coi thường cô như thế nữa.
"Điềm Điềm, cô đang đùa đấy à?" Ôn Kỷ Ngôn lại cười nịnh.
"Tôi không đùa, anh tự ra ngoài, hay để tôi phải đuổi?"
Đường Mật Điềm nghiêm giọng: "Anh cút ra ngoài cho tôi, trước khi tôi nổi đóa!"
"Điềm Điềm, tôi lớn bằng này nhưng chưa từng biết thế nào là cút, hay là cô làm mẫu cho tôi đi?" Ôn Kỷ Ngôn vẫn cười cợt, định trêu Đường Mật Điềm để cô bỏ qua chuyện này, "Điềm Điềm, tôi biết sai rồi, chuyện này cho qua đi, được không?"
Về điểm này, Ôn Kỷ Ngôn không hiểu p