Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1147 lượt.
n Cẩm Ngôn cao giọng: "Vốn định gửi cho ai?" Không phải gửi cho Diêu Dao, xin lỗi nhận sai với cô ấy chứ?
"Không gửi cho ai cả, tôi muốn giữ làm kỉ niệm!" Ôn Kỷ Ngôn hồn nhiên trả lời, sau đó hỏi: "Tình hình ông già tôi ở nhà thế nào?" Rốt cuộc, anh lưu lạc hơn nửa tháng, về tình về lý thì cũng phải thể hiện một chút quan tâm? Đương nhiên, anh không dám gọi điện hỏi thăm, chủ yếu là sợ bị bắt về, nhưng trong những ngày tháng êm ả này, anh vẫn cảm thấy bất an.
Cái gọi là cảnh yên bình trước cơn bão bao giờ cũng đáng sợ nhất!
"Cậu còn dám hỏi?" Trần Cẩm Ngôn nói ngay: "Tôi còn chưa hết bực đây."
Rồi cao giọng, "Ngày nào tôi cũng bị ông già gọi đi uống trà, nửa câu cũng không dám nói nhiều, thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ lỡ miệng làm hại cậu!"
"Anh em, cậu đúng là kiên cường bất khuất thà chết không khai!" Ôn Kỷ Ngôn cười đùa: "Tiếp tục giữ vững khí thế đó! Đừng để lỡ miệng!" Nói xong tâng bốc ông bạn: "Cậu biết đấy, sự cảm kích của tôi đối với cậu như nước cuồn cuộn chảy không ngừng, như sông Hoàng Hà mênh mông, mãi không thể nào tả hết, kiếp sau tôi nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ân đức của cậu."
"Được rồi, được rồi, cậu nói ít thôi!" Trần Cẩm Ngôn ngắt ngang: "Thế cậu định trốn bao lâu?"
"Đến khi nào ông già không bắt tôi cưới vợ." Ôn Kỷ Ngôn chán ngán: "Bị ông già ép buộc, tôi thấy mình như cái máy gieo hạt, hôn nhân của bản thân mà cũng chẳng có quyền gì hết..."
"Kì thực, Diêu Dao cũng rất tốt." Sau khi nghe ông bạn than vãn, Trần Cẩm Ngôn liền nói: "Nếu cậu không muốn đính hôn với cô ấy, hãy tìm cơ hội nói rõ với cô ấy, cậu không nói không rằng bỏ đi, khiến Diêu Dao bị mất mặt trong lễ đính hôn, cũng làm cô ấy rất đau lòng..."
"Diêu Dao là ai?" Ôn Kỷ Ngôn ngạc nhiên hỏi lại, nhất thời chưa hiểu ra.
"Xin cậu đừng vờ vịt nữa! Diêu Dao là vị hôn thê đáng thương của cậu đó.
Cô ta tám đời xui xẻo, mới gặp phải khắc tinh như cậu!"
"Này, anh em với nhau mà thế à?" Ôn Kỷ Ngôn bất mãn: "Tôi khắc tinh chỗ nào? Rõ ràng tôi là quả ngọt, là phúc tinh, tôi giáng xuống đâu, thì vận may tới đó, được chưa?"
"Được được, được vận may tới, cứ để vận may từ từ tới, mình đi tắm rồi đi ngủ đây!" Trần Cẩm Ngôn ngáp rồi cúp điện thoại.
"Ngủ đi, ngủ đi, ngủ chết luôn đi!" Ôn Kỷ Ngôn tức giận nhìn điện thoại, sau đó thấy Đường Mật Điềm lau mái tóc ướt sũng, từ nhà tắm bước ra, vội chạy đi lấy máy sấy, ngồi xuống salon bên cạnh cô, "Điềm Điềm, nào để tôi sấy tóc cho?"
"Vừa gọi điện cho cưng của anh hả?" Vừa rồi trong nhà tắm cô nghe loáng thoáng mấy câu nên nổi hứng muốn hỏi.
"Đúng vậy!" Ôn Kỷ Ngôn nói to, không để ý đến ánh mắt tinh quái của Đường Mật Điềm.
"Vậy anh nói gì với cưng của anh thế?", Đường Mật Điềm vừa hỏi xong, liền cảm thấy mình thật buồn cười nhưng lời đã nói rồi, không lấy lại được.
"Ừ, cũng không nói gì, chỉ hỏi tình hình ở nhà." Ôn Kỷ Ngôn thủng thẳng nói, tay khéo léo vừa vuốt ngược các lọn tóc vừa sấy tóc cho Đường Mật Điềm có vẻ rất chuyên nghiệp.
"Tình hình ở nhà thế nào?" Đường Mật Điềm buột miệng hỏi.
"Ở nhà vẫn bình thường." Ôn Kỷ Ngôn cười trả lời: "Điềm Điềm hình như cô hứng thú chuyện nhà tôi?"
"Đâu có, tôi chỉ buột miệng hỏi vậy thôi." Đường Mật Điềm cười nhạt, thầm nghĩ, tôi thật sự rất hứng thú chuyện nhà anh, mà hứng thú nhất là về gã bạn trai mà anh gọi là cưng ấy, nhưng cô biết, nói ra dễ bị hiểu lầm, cho nên, đành nén tò mò, không hỏi gì nữa.
Ôn Kỷ Ngôn cũng không nói nhiều, sấy khô tóc cho Đường Mật Điềm liền về phòng ngủ, lúc đó mới nhìn vào bàn tay mình, đưa lên hít hít, anh và cô cùng dùng một loại dầu gội, sao cảm giác tóc của cô thơm đến thế?
Ngày hôm sau, hết giờ làm Đường Mật Điềm và Tào Ái Ái đang cười nói ra về, vừa ra đến cổng công ty, đã nhìn thấy thân hình cao lớn của Mễ Tu Dương, đang đứng tựa vào chiếc HUMER, hơi nghiêng đầu nhìn về phía cổng ra vào. Tào Ái Ái liền huých Đường Mật Điềm, nói nhỏ: "Bạn thân mến, Mễ Tu Dương lại đến kìa!"
"Ờ, thấy rồi." Đường Mật Điềm băn khoăn, chân ngập ngừng, không biết nên đi đến chào, hay đợi anh ta tạo dáng xong mới đến.
"Hôm qua cậu nói, anh ta thích Ôn Kỷ Ngôn phải không?" Tào Ái Ái quay sang hỏi.
"Ừ!" Đường Mật Điềm gật đầu, rồi giải thích: "Anh ta đến nhờ tớ, muốn tớ đi với anh ta chọn mua món quà tặng Ôn Kỷ Ngôn."
"Mình cảm thấy, anh ta thích cậu." Tào Ái Ái vỗ vai Đường Mật Điềm, sau đó nhìn Mễ Tu Dương thong thả bước đến, nói nhỏ: "Nhìn kìa, ánh mắt chàng nhìn cậu sáng lên một cách đáng ngờ, cậu cẩn thận, đừng để bị anh ta bán đi, còn giúp anh ta đếm tiền!"
"Làm gì có chuyện!" Đường Mật Điềm bĩu môi: "Ái Ái, cậu đa nghi quá!"
"Tớ đa nghi, còn hơn cậu đứt dây thần kinh não!" Tào Ái Ái vỗ vai cô: "Được rồi, cô bạn cẩn thận nhé, tớ đi trước đây!"
Đường Mật Điềm cười gượng vẫy tạm biệt Tào Ái Ái, rồi bước đến chào Mễ Tu Dương: "Hi, chào anh!"
"Chào cô!" Mễ Tu Dương cười tươi khoe hàm răng trắng, giơ tay làm động tác mời: "Điềm Điềm, thật ngại quá, hôm nay lại phiền cô đi cùng tôi chọn quà cho Ngôn Ngôn."
"Được, không vấn đề gì, tôi hỏi Ngôn