Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1291 lượt.
au màu ớt, lẩm bẩm: "Xem ra nó đủ cay làm sướng miệng!"
Đường Mật Điềm vội gắp một đũa thức ăn, nhai ngấu nghiến rồi nuốt, bị sặc, ho khù khụ.
Ôn Kỷ Ngôn vỗ cho cô, rồi đưa cốc trà vào tay: "Điềm Điềm, tôi không ăn tranh với cô, sao ăn vội thế?"
Đường Mật Điềm lúng búng: "Tại tôi đói quá." Sau đó gắp liền miếng cá vào bát, ngẩng đầu thấy Ôn Kỷ Ngôn vẫn chưa đụng đũa, liền hỏi: "Ôn Kỷ Ngôn sao không ăn đi?"
"Thì đang ăn đây." Ôn Kỷ Ngôn cười, nhìn đĩa cá, đầu cá ngập trong nước sốt ớt đỏ rực, xung quanh là những lát ớt đỏ, anh im lặng gắp một miếng, chọn miếng rau có vẻ không cay, khó khăn nuốt nước bọt, rồi cho vào miệng, thậm chí không nhai, nuốt ngay, nhưng rau vừa vào trong miệng, đã lập tức cảm giác nóng rát như lửa, anh khặc... khặc... khặc ho mấy tiếng... Ôn Kỷ Ngôn vớ vội cốc trà, uống cạn, vẫn thấy cay xè, liền cầm cốc trà của Đường Mật Điềm, uống một hơi hết luôn, sau đó, lè lưỡi, dùng tay quạt, nhăn nhó kêu: "Cay quá, cay quá!"
Đường Mật Điềm ung dung ăn một miếng cá nhìn bộ dạng khổ sở của Ôn Kỷ Ngôn hỏi: "Ôn Kỷ Ngôn, anh không ăn được cay à?"
"Sao không ăn được!" Ôn Kỷ Ngôn ngại, mạnh mồm nói: "Chỉ tại món này cay quá!"
"Có lẽ anh chỉ ăn cay chút xíu, nhưng những món này đều quá cay!" Đường Mật Điềm ái ngại nói: "Xin lỗi, tôi không biết, hay là ta đổi sang lẩu không cay!"
"Không cần phiền phức thế đâu, cứ ăn thế này đi!" Ôn Kỷ Ngôn xua tay, thực ra thấy Đường Mật Điềm ăn hào hứng như vậy anh chỉ nhìn cũng thấy vui, cười hớn hở: "Thực ra rất ngon, chỉ hơi cay một chút, tôi uống nhiều nước là được!"
"Thế thì được." Đường Mật Điềm thân thiện gắp cho Ôn Kỷ Ngôn một miếng cá trắng mềm, "Anh ăn thử cá đi, không cay lắm đâu, rau còn cay hơn!"
Thấy cô thân thiện như vậy, Ôn Kỷ Ngôn vội đưa ngay miếng cá vào miệng, lần này đã có chuẩn bị tâm lý, từ từ nhai, nuốt dần từng tý, rồi giơ ngón tay cái lên: "Ngon, rất ngon!"
"Vậy thì tốt, anh ăn được thì ăn nhiều vào!" Đường Mật Điềm vui vẻ nói, tay cầm đũa đảo lia lịa trong đĩa cá, lát sau chiếc bát trước mặt Ôn Kỷ Ngôn đã đầy những miếng cá mềm, trắng phau.
Ôn Kỷ Ngôn nhìn, lòng thấy ấm áp, mắt vô thức liếc Đường Mật Điềm vẫn đang lựa cho anh, lòng bất giác trào lên niềm ấm áp lâng lâng.
Ăn uống xong xuôi, Ôn Kỷ Ngôn lái xe đưa Đường Mật Điềm về nhà, khi đi qua quầy hoa quả nhỏ trước khu chung cư, Đường Mật Điềm xuống xe, vẫy tay nói với Ôn Kỷ Ngôn: "Anh lên nhà trước đi, tôi mua ít hoa quả rồi lên sau."
Ôn Kỷ Ngôn vốn dĩ muốn đợi cô, nhưng những chiếc xe đằng trước, đằng sau đang đua nhau nhấn còi, anh đành ngó đầu ra ngoài cửa xe, dặn: "Vậy tôi lên trước, cô mua ít thôi, không lại xách nặng!"
"Biết rồi!"
"Vậy tôi về trước!" Ôn Kỷ Ngôn cười, vẫy tay lái xe vào cổng khu chung cư. Đường Mật Điềm đứng một bên nhìn theo chiếc xe đi khuất trong cổng khu, cô rảo bước đi đến quầy hoa quả.
"Điềm Điềm, khéo quá, lại gặp cô rồi!" Giọng nói mượt mà cùng bóng người to cao ló ra từ một góc quầy hoa quả, vỗ nhẹ vào vai Đường Mật Điềm.
"Anh... sao anh lại ở đây?" Đường Mật Điềm kinh ngạc lùi lại mấy bước, nhìn Mễ Tu Dương cầm giỏ hoa quả trong tay, lắp bắp nói: "Tôi vừa mua ít hoa quả, định đến thăm Ngôn Ngôn!"
Mễ Tu Dương giơ ra giỏ hoa quả, giải thích: "Tuần trước, tôi vội đi công tác, cho nên, chưa cảm ơn cô vì bữa chiêu đãi hôm đó, hôm nay về rồi lập tức muốn đến thăm hai người!"
"Ồ, anh khách sáo quá!" Đường Mật Điềm thực sự bối rối ngước nhìn Mễ Tu Dương.
"Không có gì, tôi mặt dày đến nhà cô xin ăn rồi mà!" Mễ Tu Dương thản nhiên nói rồi nhìn cô mỉm cười: "Điềm Điềm, vừa rồi ai đưa cô về thế? Trông hình như hơi quen quen!"
"Hả, ai đưa tôi về?" Đường Mật Điềm ngỡ ngàng, rồi nhanh trí nói: "Ồ, đó là anh họ của Ngôn Ngôn!" rồi cười nói chắc nịch: "Anh họ của Ngôn Ngôn cũng hơi giống cô ấy, cho nên anh thấy quen..!"
"Anh họ của Ngôn Ngôn?"
"Đúng!" Đường Mật Điềm nói, suýt chút nữa cắn vào lưỡi, lúc này, cô mới đau khổ phát hiện, người ta không thể nói dối, đã nói dối một lần cần phải nói dối N lần để chống chế, giống như bây giờ, cô không những biến Ôn Kỷ Ngôn thành Ôn Ngôn Ngôn, thậm chí còn phải tạo ra ông anh họ của Ôn Ngôn Ngôn, nếu còn tiếp tục, không biết cô còn phải bịa ra những nhân vật nào nữa.
"Ồ, nếu biết anh ta là anh họ Ngôn Ngôn, thì tôi đã ra chào một câu." Mễ Tu Dương nói với vẻ tiếc nuối, khiến Đường Mật Điềm nổi da ga, rồi thản nhiên nói: "Nhưng, thôi, theo đuổi được Ngôn Ngôn đã, rồi gặp anh họ của cô ấy sau cũng được."
Đường Mật Điềm ngoài bối rối cười trừ, quả thật không biết nói gì.
"Điềm Điềm, còn đứng đây làm gì? Chúng ta lên nhà cô thôi." Mễ Tu Dương vỗ nhẹ vào tay cô.
"Lên nhà tôi?" Đường Mật Điềm chớp mắt, nhìn anh ta, "Quên không nói với anh, mấy hôm nay Ngôn Ngôn đi du lịch, không có nhà, một mình tôi, mời anh vào nhà thì không tiện lắm!" Nói xong sắc mặt không thay đổi, nhưng trong lòng căng thẳng vã mồ hôi.
"Ngôn Ngôn đi du lịch ư?" Mễ Tu Dương hơi chau mày, hỏi.
"Đúng." Đường Mật Điềm nói, không thể để Mễ Tu Dương vào nhà lúc này, như vậy quá nguy hi