Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1151 lượt.
Ngôn rồi, cô ấy thích nước hoa Chanel, loại tình cờ ấy, lát nữa chúng ta đi trung tâm thương mại mua là được." Thực ra cô không hỏi Ôn Kỷ Ngôn, vì có hỏi cũng vô ích, anh ta không cần quà của Mễ Tu Dương, nhưng, không đi với anh ta, Mễ Tu Dương sẽ viện cớ quấy rầy cô, mà cô đã ăn cơm của anh ta, nên không thể từ chối, kết cục là Đường Mật Điềm tiến thoái lưỡng nan, chi bằng đi với anh ta hoàn thành nhiệm vụ cho rồ i .
"Được!" Mễ Tu Dương phấn khởi cười. Đường Mật Điềm cũng gượng cười theo.
Khi Mật Điềm đánh nhanh thắng nhanh cùng Mễ Tu Dương đến quầy mỹ phẩm của trung tâm thương mại, chọn được loại nước hoa màu hồng "tình cờ", định về nhà ngay, nhưng còn chưa kịp cáo từ thì Mễ Tu Dương đã đưa ra lời mời: "Điềm Điềm, cảm ơn cô, hôm nay giúp tôi, bây giờ cũng đến giờ ăn tối rồi, cô đi ăn cùng tôi, rồi hãy về nhé!"
Đường Mật Điềm không tiện từ chối đành đi cùng Mễ Tu Dương, đi Thái hồ ăn bữa tối trên thuyền. Đường Mật Điềm nhìn quanh, thấy thuyền đang từ từ trôi ven hồ, qua cửa sổ có thể ngắm toàn cảnh trên bờ, liền hỏi: "Lát nữa con thuyền này cũng vẫn chạy sát ven hồ à?"
Mễ Tu Dương chọn món xong, gập cuốn thực đơn, hỏi: "Cô muốn nó chạy sát ven hồ à?"
"Vì tôi sợ say sóng."
"Vậy đi ca nô có say không?"
"Ca nô?" Đường Mật Điềm chớp mắt: "Hình như không."
"Vậy lát nữa ăn xong, mình đi ca nô chạy sát ven hồ hóng gió!" Mễ Tu Dương nói, Đường Mật Điềm im lặng, không biết làm gì, thâm tâm cô muốn từ chối, nhưng, biết Mễ Tu Dương sẽ không cho cô cơ hội đó, giống như chuyện đi ăn tối nay, rõ ràng cô từ chối, nhưng... haiz... cuối cùng không những đi ăn với anh ta, mà còn tham gia hoạt động do anh ta sắp xếp.
Ăn cơm xong, vừa uống trà vừa chuyện phiếm, sau đó ngồi ca nô hóng gió quanh hồ, lúc này Mễ Tu Dương mới hào hứng nói: "Điềm Điềm, đi chơi với cô thật vui!"
Đường Mật Điềm nhìn vào đôi mắt lóng lánh của Mễ Tu Dương, nhớ lại lời nói của Tào Ái Ái, bỗng thoáng giật mình, giống như những gợn sóng loang trên mặt hồ yên tĩnh, khi có viên sỏi ném xuống, những gợn sóng này quả thật không dễ chịu chút nào, bởi nghĩ đến Mễ Tu Dương thích Ôn Kỷ Ngôn, nhưng lại có những cử chỉ thân mật lấy lòng cô như vậy, khiến cô cảm thấy Mễ Tu Dương muốn bắt cá hai tay. Hừ, đừng tưởng bở, Đường Mật Điềm tuyệt đối không cho anh ta cơ hội đó!
"Điềm Điềm, cuối tuần có rảnh không? Mình đi cưỡi ngựa nhé?" Mễ Tu Dương dè dặt nhìn cô, thấy một thoáng ngạc nhiên hiện trong mắt Đường Mật Điềm, liền chìa tay trước mặt cô, tỏ vẻ thật lòng.
"Tôi thấy, hay là anh hẹn Ngôn Ngôn đi, dạo này tôi rất bận, không có thời gian." Đường Mật Điềm ngập ngừng từ chối, "Mễ Tu Dương, cũng muộn rồi, anh đưa tôi về được không?" rồi bước lên vài bước, tạo khoảng cách với Mễ Tu Dương.
"Điềm Điềm, sao vậy?" Mễ Tu Dương bước nhanh theo cô, không hiểu sao đột nhiên Đường Mật Điềm giữ khoảng cách với anh.
"Không có gì, tôi hơi mệt, muốn về nhà." Đường Mật Điềm gượng cười.
"Được, tôi đưa cô về." Mễ Tu Dương lòng đầy băn khoăn, không hiểu sơ xuất ở khâu nào, Đường Mật Điềm đột nhiên thay đổi còn nhanh hơn là lật trang sách, thật sự khiến anh không sao lý giải. Có lẽ tục ngữ nói đúng: Dò lòng dạ phụ nữ giống như mò kim đáy bể!
Trên đường về, Mễ Tu Dương mấy lần nhìn trộm Đường Mật Điềm, định nói gì nhưng thấy cô chỉ ngoảnh ra cửa, bộ dạng xa cách, như không muốn nói chuyện, nên lại thôi, giữ trong lòng những điều muốn nói. Đường Mật Điềm ngồi yên, không nói gì, cho đến khi đến cổng khu chung cư, mới lịch thiệp nói: "Mễ Tu Dương, cảm ơn anh đã đưa tôi về nhà, dừng ở đây là được rồi!"
"Điềm Điềm, hôm nay hình như cô không vui?" Mễ Tu Dương hỏi dò: "Tôi đã làm gì sai khiến cô giận?"
"Không đâu, tôi chỉ hơi mệt!" Đường Mật Điềm vẫn cười lịch sự, trả lời.
"Vậy cô về nghỉ sớm đi!" Mễ Tu Dương nói vẻ ân cần: "Cảm ơn hôm nay cô đã đi cùng tôi, nhân tiện phiền cô đưa món quà này cho Ngôn Ngôn."
Đường Mật Điềm ngạc nhiên nhìn món quà được đóng gói rất đẹp Mễ Tu Dương đang chìa cho cô, định nói, anh đã mua rồi thì trực tiếp đưa cho Ôn Ngôn Ngôn, cần gì phải nhờ tôi làm trung gian? Nhưng lại nghĩ, nếu để Mễ Tu Dương bất ngờ gặp Ôn Kỷ Ngôn, chẳng phải củi khô gặp lửa sẽ bùng cháy sao?
Đương nhiên lửa ở đây không phải lửa tình, mà là cãi nhau tóe lửa!
Nhìn Đường Mật Điềm giơ tay nhận món quà, Mễ Tu Dương nở nụ cười rạng rỡ: "Điềm Điềm, cô tốt quá!"
"Việc nhỏ thôi mà! Anh đừng khách sáo!" Đường Mật Điềm mỉm cười đáp lại, rồi vẫy tay: "Tạm biệt"
"Đi với cô thật sự rất vui, hy vọng mai vẫn có thể hẹn gặp được cô!" Mễ Tu Dương vẫy tay, nói nhanh câu đó, rồi không đợi cho Đường Mật Điềm trả lời, nhấn ga, phóng xe chạy mất.
Đường Mật Điềm ngây người nhìn chiếc xe khuất dần trong tầm mắt, miệng mấp máy, không biết nói gì.
"Điềm Điềm, Mễ Tu Dương đưa cô về hả?" Ôn Kỷ Ngôn xách chiếc túi từ quầy hoa quả bên cạnh bước tới hỏi.
"Ờ!" Đường Mật Điềm nhìn Ôn Kỷ Ngôn, lại nhìn hộp quà xinh xắn trong tay, do dự không biết có nên đưa cho anh ta hay không?
Ôn Kỷ Ngôn nhìn thấy hộp quà trong tay Đường Mật Điềm, lập tức khó