XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341140

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1140 lượt.

ên Tân Hải, cảm ơn ! "
"Cô khách sáo quá rồi đấy!" Ôn Kỷ Ngôn hơi tức giận, sau đó, sầm mặt, đạp ga, chiếc xe nhanh chóng phóng đi.
Mật Điềm chưa kịp chuẩn bị nên bật ngửa ra sau, vội nắm chặt lấy tay vịn, hoảng hốt nói với Kỷ Ngôn: "Ôn Kỷ Ngôn, lái xe chậm thôi..."
Kỷ Ngôn không trả lời, im lặng, nhưng tốc độ có giảm chút ít nhưng, vẫn thật nhanh đưa Mật Điềm đến nơi.
"Nơi này không phải là công viên Tân Hải hả, sao chẳng thấy biển, cũng không thấy bãi cát?" Kỷ Ngôn dừng xe ở bãi gửi xe, đưa mắt nhìn ra xa, nghi ngờ hỏi Mật Điềm.
"Thành phố S, không gần biển, đây chỉ là tên công viên mà thôi!" Mật Điềm ngần ngại nhìn Ôn Kỷ Ngôn, trên mặt anh lộ rõ sự thất vọng, liền nói: "Nhưng, gần đây có thành phố gần biển, nếu anh muốn đi xem biển, đi xe mất một tiếng đồng hồ."
"Tôi muốn ra biển, cô đi cùng tôi nhé?" Kỷ Ngôn mắt lấp lánh nhìn Mật Điềm.
"Tôi sợ dạo này không có thời gian!" Mật Điềm khéo léo từ chối, "Kỷ Ngôn, nếu anh muốn ra biển, thì tự đi được rồi!"
"Được, vậy tôi tự đi" Kỷ Ngôn tức giận quay người, lên xe, nhấn ga mạnh, không chào tạm biệt đã phóng xe đi nhanh.
Mật Điềm nhìn theo xe anh đã đi xa trước mắt, liền lắc đầu, "anh chàng này không biết bị trúng gió gì nữa!" vừa đi về phía đội chụp ảnh vừa tự nói, nhìn vào điện thoại của mình, là Mễ Tu Dương gọi đến, liền nghe máy: "Alo, chào anh!"
"Điềm Điềm, em hôm nay làm việc ở chỗ nào? Buổi tối tan làm anh đón em nhé!" giọng nói nhẹ nhàng của Mễ Tu Dương qua loa điện thoại truyền tải rõ ràng đến tai Mật Điềm.
Mật Điềm định nói lời từ chối nhưng lại không nói nữa, "Tôi ở công viên Tân Hải, khoảng 6 giờ chiều tan làm!"
"Được, vậy tối em đợi anh nhé!" Mễ Tu Dương quan tâm nói: "Em cẩn thận nhé" rồi mới lịch sự cúp máy.
"Điềm Điềm đến kể cho chị nghe tình hình nào?" Tào Ái Ái tươi cười nhìn về Mật Điềm, khẽ nhíu mày: "Lúc nãy, mình nhìn thấy Kỷ Ngôn lái xe đưa cậu đến, nhưng cậu lại nghe điện thoại của Mễ Tu Dương! Tình hình thế nào rồi?"
"Không sao hết." Mật Điềm cau mày, nhìn Ái Ái, "Mình cũng không biết tình hình thế nào!"
"Cậu không biết tình hình thế nào, tức là có tình hình!" Ái Ái nhiều chuyện nhìn Đường Mật Điềm "Ái Ái, cậu đừng nhiều chuyện nữa" Mật Điềm nhếch môi, nhún vai: "Không phải là mình không muốn nói với cậu, mà là mình thật chẳng biết nói gì! Hơn nữa, mẹ mình đã nhanh chóng sắp xếp cho mình đi xem mặt rồi!"
"Bên cậu có hai đối tượng, còn không biết chọn ai, sao mẹ cậu còn phải sắp xếp cho cậu đi xem mặt?" Tào Ái Ái càng tò mò, nhìn Mật Điềm: "Thế cậu nói cho mình xem rốt cuộc tình hình thế nào?"
"Ý, sự việc là như thế, tối qua mình từ chối Kỷ Ngôn, sau đó lên xe của Mễ Tu Dương, nói rõ với anh ta, bắt đầu từ làm bạn sau đó cùng đi ăn cơm, xem phim, rồi đưa mình về nhà..."
"Ừ, rất bình thường!" Tào Ái Ái chớp mắt: "Việc này có liên quan gì đến mẹ cậu, sao mẹ cậu phải sắp xếp cho cậu đi xem mặt?"
"Khi mình đi xem phim với Tu Dương, bị dì mình nhìn thấy, liền gọi điện cho mẹ mình..." Mật Điềm thuật lại sự việc ngày hôm qua, bao gồm cả việc sau khi về nhà, nghe thấy Kỷ Ngôn và người yêu nói chuyện điện thoại.
"Á, hóa ra là vậy!" Tào Ái Ái chợt như phát hiện ra điều gì nói: "Điềm Điềm, đã như vậy, mình cảm thấy, cậu đi xem mặt gặp phải đối tượng không ra gì thì không bằng thử tiến tới với Mễ Tu Dương, anh ta mọi điều kiện đều được!"
"Mình cũng nghĩ như vậy, cho nên, đang cố gắng làm!" Đường Mật Điềm thở dài nói: "Nhưng không biết nói với mẹ mình ra sao!" nếu mẹ cô biết, Mễ Tu Dương lúc thì thích Ôn Ngôn Ngôn, lúc lại theo đuổi cô, chắc sẽ có nhiều phiền toái!
"Nói với mẹ cậu là chuyện nhỏ" Ái Ái cười nhìn Mật Điềm: "Quan trọng phải xem bản thân cậu, cậu rốt cuộc muốn thế nào!" làm cha làm mẹ, ai cũng muốn tốt cho con mình, cho dù Tu Dương trước đây có mắt mù thích Ngôn Ngôn thì có làm sao? Cuối cùng, anh ta vẫn có hành động thể hiện thành ý để theo đuổi Mật Điềm, anh tương đối phù hợp với tiêu chuẩn chọn con rể của mẹ Mật Điềm!
Tào Ái Ái cúi đầu, nhìn cô nói: "Cậu trước tiên phải hỏi rõ Kỷ Ngôn, sau đó hãy quyết định." Rồi thở dài: "Nếu trong lòng Ôn Kỷ Ngôn có cậu, giúp anh ta trở về giới tính bình thường không phải là chuyện quá khó!" rồi dùng tay làm dấu "Không phải bẻ cong mà là nắn thẳng mà thôi!"
"Cậu!" Mật Điềm nghe Tào Ái Ái nói rất nghiêm túc, ai ngờ cuối cùng lại thêm một câu đùa vào, liền nói: "Ái Ái, phải biết rằng, cậu nói chuyện không nghiêm túc nhé!"
"Mình rất nghiêm túc nói với cậu được chưa? Là cần cậu tiếp tục thăm dò tâm ý của Ôn Kỷ Ngôn!" Tào Ái Ái thân thiết vỗ vào đầu Mật Điềm, cười tươi, "Còn bây giờ, đến giờ làm việc rồi, chúng mình làm việc thôi!" nói xong kéo Mật Điềm đi làm việc.
Một ngày làm việc bận rộn nhanh chóng trôi qua, trời sắp tối không thể chụp ảnh được nữa, lúc này công việc chụp ảnh mới kết thúc.
"Mệt chết mất!" Đường Mật Điềm không ngừng xoa vai và cổ đang mỏi, oán thán, bọn cô là thợ trang điểm, không những phải phụ trách việc trang điểm, thời gian rỗi, còn phải kiêm luôn việc phụ giúp tổ đạo cụ, tổ ánh sáng, cầm tấm phản ch