Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341137

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1137 lượt.

iếu flash.
"Điềm Điềm, cậu mệt như vậy, còn đủ sức đi hẹn hò không?" Tào Ái Ái nhíu mày, mồm hướng về bóng người cao to đang bước đến: "Xem ra, Mễ Tu Dương có phẩm chất tiềm ẩn của người đàn ông hoàn hảo!" từ năm giờ rưỡi, sau khi chậm rãi đi đến, vẫn ngồi trên ghế ở công viên xem họ chụp ảnh, kiên nhẫn khiến Tào Ái Ái phát ngượng.
"Cậu trêu mình ít thôi, mình đi trước đây!" Mật Điềm huých Ái Ái nhanh chóng đi về phía Mễ Tu Dương: "Hi, anh đến rồi hả?" rồi cười: "Xin lỗi, đã để anh phải đợi!"
"Ừ, không sao, tôi cũng vừa đến, xem mọi người chụp ảnh, rất thú vị!" Mễ Tu Dương dịu dàng nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Mật Điềm vội hỏi thăm: "Hôm nay em mệt lắm phải không?" Nói rồi đưa tay ra cầm túi trang điểm của cô, "Nhìn sắc mặt em không tốt lắm."
"Ừ, vẫn tốt."
"Vậy em muốn ăn gì?" Mễ Tu Dương cười, nhìn Mật Điềm, sau khi nghe cô nói gì cũng được, vội: "Vậy chúng ta đến nông trại gần đấy ăn, rồi anh đưa em về, em nghỉ ngơi sớm."
"Ừ, cũng được" Mật Điềm cảm thấy ấm áp trước sự quan tâm của Tu Dương, nếu cô sớm gặp Tu Dương, liệu có phát sinh ảo giác với Kỷ Ngôn không?
Giống như Mễ Tu Dương nếu không có ảo giác với Ôn Ngôn Ngôn, ngay lúc đầu thích Mật Điềm, thì tình cảm giữa họ sẽ không gặp nhiều phiền toái như bây giờ?
Nhưng, trên thế giới này, không có chuyện sớm một bước, cũng như chậm một bước, luôn là vào đúng lúc này, địa điểm này, thời gian này, gặp được người này... từ đó có phát sinh nhiều sự việc, không có cách nào thay đổi.






Thăm Dò
Mật Điềm mở cửa thấy Ôn Kỷ Ngôn đang nằm trên salon mắt nhìn vô định, "Này, hôm nay không phải anh đi xem biển sao? Sao về sớm thế?"
Kỷ Ngôn thấy Mật Điềm nhìn mình với vẻ không hài lòng, đang gác chân lên salon, vội đặt chân xuống, ngồi dậy, chỉ vào ti vi: "Không phải tôi đang xem đây sao!"
Mật Điềm nhìn theo tay của Kỷ Ngôn, nhìn về phía ti vi, ti vi đang phát sóng chương trình đáy biển, liền bĩu môi: "Được rồi, anh cứ từ từ xem đi!"
"Sao hôm nay cô về sớm thế?" Kỷ Ngôn hỏi Mật Điềm đang quay người thay giày.
Nghe những lời nói có chút buồn phiền của Kỷ Ngôn, Mật Điềm cũng không biết nói gì để an ủi, đành chuyển chủ đề: "Thế mẹ anh đâu, cách nghĩ của bà có giống bố anh không?"
"Mẹ tôi qua đời rồi!" Kỷ Ngôn cố cười, nhưng vẫn rất buồn, "Mẹ thích biển, nhưng bố tôi không có thời gian đưa mẹ đi biển đi dạo..."
"Xin lỗi, không phải tôi cố ý." Mật Điềm xin lỗi nhìn Kỷ Ngôn: "Tôi không biết... Sorry..." vô ý chạm vào nỗi đau của Kỷ Ngôn, thấy bộ dạng buồn bã của anh, Mật Điềm cảm thấy bối rối, tình yêu của mẹ sẵn có trong mỗi người phụ nữ, khiến cô không do dự mở rộng vòng tay, ôm lấy Ôn Kỷ Ngôn an ủi: "Anh đừng buồn, đợi tôi mấy hôm nữa sắp xếp lịch nghỉ phép, rồi cùng anh đi ngắm biển..."
Khi được Mật Điềm ôm, toàn thân Kỷ Ngôn cứng đờ, anh không phải là muốn lợi dụng mẹ để có được sự thông cảm của Mật Điềm, nhưng vô tình nói đến, anh không phải là người yếu đuối liền nhẹ nhàng ôm lấy Mật Điềm vào lòng nói: "Điềm Điềm là cô tự nguyện, không được hối hận!"
"Được, tuyệt đối không hối hận!" Mật Điềm mặc dù cảm thấy có chút không tự nhiên, nhưng nhẹ nhàng vỗ lưng Kỷ Ngôn "Anh cũng đừng buồn quá được không?"
"Ừ, tôi không buồn!" Ôn Kỷ Ngôn hít thở sâu, cằm anh ở phía trên chiếc cổ mềm mại của Mật Điềm, ngửi mùi thơm đặc biệt trên người cô, cảm thấy trong người như có ngọn lửa thiêu đốt sau đó toàn thân cũng nóng rực, anh vội lấy lại bình tĩnh, cố gắng loại bỏ suy nghĩ linh tinh, nhẹ nhàng đẩy cô ra: "Điềm Điềm cảm ơn cô!"
"Sao khách sáo thế!" Mật Điềm cười với Kỷ Ngôn: "Sao mặt anh đỏ thế?" "Mặt cô cũng đỏ kìa!" Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm nói.
"Thật hả?" Mật Điềm sờ hai bên má nóng ran, không đợi Kỷ Ngôn trả lời, đã nghe thấy tiếng bụng anh sôi "ọc ọc", khẽ hỏi: "Anh đói rồi hả?"
"Ừ."
"Anh chưa ăn tối hả?" Mật Điềm hỏi lại.
Ôn Kỷ Ngôn gật đầu.
"Được rồi, vì anh giúp tôi mát xa, tôi sẽ nấu cơm cho anh, anh đợi nhé!" nói xong, hai tay giữ đôi má nóng nhanh chóng đi vào trong bếp, xoa ngực, tự an ủi: "Bình tĩnh, bình tĩnh!"
Ôn Kỷ Ngôn chỉ muốn đấm vào bụng mình, đây không phải là lúc đói, không khí lúc nãy, rất thích hợp để thổ lộ! Nhưng bị cắt ngang như vậy, anh đành nhìn Mật Điềm chạy vào trong bếp làm cơm cho mình.
Đường Mật Điềm vừa vo gạo xong, thì phát hiện nước bị tắc liền gọi to: "Kỷ Ngôn, hình như ống nước bị tắc rồi!"
"Hả! Vậy phải làm sao?" Kỷ Ngôn vội đi vào bếp, bất lực, anh là đại thiếu gia, thật sự không biết xử lý, cau mày nhìn Mật Điềm.
"Anh không biết làm hả?" Đường Mật Điềm chớp đôi mắt sâu đen, tự nhiên hỏi, cô quan niệm, thông thường những việc như đồng hồ điện nhảy số, tắc ống nước, nước thấm trần nhà đều do con trai làm.
"Tôi không..." Kỷ Ngôn vừa muốn nói, anh không biết làm, nhưng nhìn Mật Điềm nhìn anh với ánh mắt hi vọng như thế, liền nói: "Tôi đương nhiên biết!"
"Vậy giao cho anh nhé!" Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn: "Nếu anh cần giúp đỡ, cứ bảo tôi!"
Kỷ Ngôn gật đầu, "Cô ra ngoài trước đi, cả ngày vất vả


Pair of Vintage Old School Fru