Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.

ng, sau đó lại cởi dây thừng ở chân nàng.
Cung Khanh được tự do rồi, muốn đứng dậy cảm ơn, nhưng tác dụng của thuốc còn chưa hết, nàng lại bị trói rất lâu, nên khi đứng dậy người lảo đảo, vậy là cứ thế ngã vào lòng hắn.
Hắn vội đưa tay ra đỡ nàng, một mùi hương lạ mà thơm phả vào mặt, nó vừa tươi mát vừa ngọt ngào, giống như là men rượu làm người ta say đắm.
Hắn dùng chân ngoắc chiếc ghế lại rồi đỡ nàng ngồi xuống sau đó cúi người xuống, tay đặt trên chân nàng.
Cung Khanh lại thấy kinh hoàng, toàn thân run rẩy.
Hắn cười cười, ấn nhẹ mấy cái vào huyệt đạo trên bàn chân, tiếp đó lại bóp nhẹ mắt cá chân nàng, lập tức có cảm giác khí huyết lưu thông hơn rất nhiều.
“ Đa tạ tráng sĩ”
Tuy cách lớp vải, nhưng bị một nam tử tiếp xúc gần đến như vậy cũng đã vượt xa phạm vi chịu đựng của nàng rồi, nhưng người ta có ý tốt, cũng không phải là vô lễ, nên nàng không thể cự tuyệt, chỉ tỏ ý muốn rút chân ra, không để hắn tiếp tục bấm huyệt nữa.
Hắn bỏ mắt cá chân nàng ra, nhưng lại quay sang nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn của nàng, nàng càng cảm thấy xấu hổ, vội vàng rụt chân lại.
Hắn nắm chặt lấy gót chân nàng: “ Cô nương cứ đừng ngại, hãy coi ta là đại phu của Hành y đường là được.”
Cách lớp tất mỏng, hắn dùng ngón tay ấn mấy huyệt đạo nơi bàn chân, mới đầu không có cảm giác đau, chỉ hơi tê, sau đó khi hết tê mới cảm thấy hơi đau nhói.
“ Đa tạ” Nàng đỏ mặt rút vội chân khỏi tay hắn. Chưa có ai chạm vào lòng bàn chân nàng như vậy, làm nàng nhớ đến chuyện Triệu Phi Yến được nâng niu trong lòng bàn tay. Mà đời này kiếp này điều nàng mong muốn chẳng phải là có người trân trọng mình, cho mình một đời yêu thương và trân trọng như vậy sao. Một tình cảm chưa từng có tự nhiên nảy sinh, giống như chú thỏ con nhút nhát, vui vẻ thoát ra khỏi trái tim.
( Triệu Phi Yến: Cung phi của Hán Thanh Đế, cùng với Vương Chiêu Quân được coi là hai đại mỹ nhân thời Hán, vì có điệu múa uyển chuyện tựa như chim yến bay lượn nên được gọi là” Phi Yến”. Tương truyền khi nhảy múa nàng thường quấn những dải lụa quanh lòng bàn chân, đây là khởi đầu của tục bó chân của người Trung Quốc thời cổ.
“ Cô nương muốn tạ ơn như thế nào đây?” Hắn khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, sau tấm mặt nạ trừ tà là một đôi mắt cong cong.
“ Xin hỏi đại danh tráng sĩ, ngày hôm sau thiếp xin mang lễ trọng đến tạ ơn.”
Hắn cúi người nhặt một viên trân châu dưới đất, mỉm cười: “ Tặng tiền là dung tục, chi bằng tạng một giai thoại phong lưu, cô nương thấy thế nào?”
Cung Khanh xấu hổ cúi đầu, giả vờ như không hiểu.
Hắn thở dài, giống như vô cùng bi thương, buồn bã nói “ Nếu đã không chịu, vậy ngày sau nhìn thấy hạt trân châu này, cô nương hãy cảm tạ ta, có được không?”
Hạt trân châu đó là ở cổ áo nàng, hắn dùng ngón tay vuốt ve nhè nhẹ, giống như đang được tiếp xúc với da thịt nàng vậy.
Nàng chợt cảm thấy như có dòng điện dị thường chạy qua sống lưng, vọt thẳng lên đỉnh đầu, trước mắt bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng tựa cánh ve. Trong ánh trăng mờ tỏ, cánh tay người ấy bị khắc một vết thương, còn trong lòng nàng dường như cũng bị vật gì đó khắc một dấu ấn.
Yên lặng một lúc rồi hắn quay người bước ra khỏi phòng.
Cung Khanh đứng dậy đi theo ra cửa phòng, lúc này mới phát hiện trong sân vẫn còn một người đàn ông cao to đang đứng, đeo mặt nạ.
Hai người thân mình khẽ lắc một cái là đã biến mất ngoài cửa viện.
Cung Khanh đang muốn theo ra thì đột nhiên có tiếng động bên ngoài tường viện. Trong lòng nàng lại lo lắng.
Cửa viện bật mở, một đội quân cầm đuốc tiến nhanh vào, nhìn ánh lửa chiếu trên trang phục Cấm vệ quân của họ, Cung Khanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Một thanh niên tướng mạo anh tuấn bước vào đình viện, sau đó đưa tay đóng cửa viện lại, rồi mới bước đến.
Cung Khanh thấy chàng ta đóng cửa trong lòng lại lo lắng, vì chàng ta tuy đến cùng Cấm vệ quân nhưng lại mặc thường phục.
Hai mắt chàng ta nhìn nàng chăm chú: “ Cô nương có phải là Cung tiểu thư?”
Cung Khanh gật đầu: “ Lang quân là?”
Chàng ta mỉm cười cung tay hành lễ đáp: “ Cấm quân Tả vệ tướng quân Nhạc Lỗi.”
Nghe thấy tên hắn, lúc này trong lòng Cung Khanh mới thấy yên tâm, trên mặt lộ rõ nét cười.
Chỉ là một nụ cười thoảng như mây khói, mà khiến cho người đối diện không thể khống chế nổi mình. Khoảnh khắc ấy, Nhạc Lỗi chỉ cảm thấy trong tim mình nổ đùng một tiếng, dường như lớp băng đông cứng bị phá vỡ, sóng xuân trào dâng. Nàng đứng trong ánh lửa, giống như một con phượng hoàng đầy mê hoặc, mái tóc dài tung bay, quần hồng phấp phới, nhan sắc rực rỡ chiếu rọi bốn phía làm cho người ta không thể nhìn lâu.
Chỉ có thể có một dung mạo tuyệt mỹ đến vậy mới có thể xứng với đôi mắt ấy, hắn thầm than ông trời quả thật qua sủng ái nàng. Tuy là người thông thạo thi ca, nhưng hắn vẫn không thể dùng lời để tả cho ra được vẻ đẹp của nàng.
“ Xin cô nương đeo mặt nạ vào, bên ngoài có rất đông người.”
Nhạc Lỗi đưa cho nàng một chiếc mặt ạn Hạn Bạt, Cung Khanh lúc này mới hiểu tại sao chàng ta lại đóng cửa. Bị bắt cóc, việc này có liên quan


Disneyland 1972 Love the old s