Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.
: “Phu nhân không về phủ nữa à?”
Cung phu nhân thấp giọng đáp: “Ngươi chờ ở dưới lầu, ta và tiểu thư đi bằng của sau, đợi một lúc các người mới đi ra.”
Cung Phúc Quý hiểu ý, liền dẫn bồn người hầu ngồi ở sảnh tầng một để yểm hộ cho phu nhân.
Cung phu nhân dẫn Cung Khanh và ba thị nữ lên nhã gian trên lầu hai.
Độc Cô Đạc muốn theo lên lầu, nhưng Nhạc Lỗi đã ngăn hắn lại: “Ngươi đừng bám theo lộ liễu như vậy, ta nghĩ là nàng ấy đã phát hiện ra rồi, nên mới cố ý nói ngươi hôi.”
Độc Cô Đạc quay lại bĩu môi: “Ngươi hôi thì có.”
Cung phu nhân đi lên lầu hai, rồi dẫn nhi nữ từ nhã gian rẽ sang một cầu thang khác đi xuống, qua nhà bếp và tiểu đình viện phía sau Đăng Nguyệt lầu, rồi từ cửa sau đi ra.
Của sau đi ra phố Hộ Thành, đến cuối rẽ sang hướng đông, lại đi tiếp hơn trăm bước nữa là đến cầu Bình An, nơi đặt kiệu của Cung phủ.
So với con phố Trường An đông đúc, thì phố Hộ Thành chỉ là con đường nhỏ xa xôi hẻo lánh.
Từ con phố phồn hoa huyên nào bước vào nhõ nhỏ tĩnh mịch, Cung Khanh đột nhiên cảm thấy trong lòng trống vắng. Ngẩng đầu lên nhìn, trên không trung thanh vắng treo lơ lửng một vầng trăng tròn, ánh sáng vằng vặc, chiếu lên nền đất lát gạch xanh, khung cảnh có vẻ như dọa người ta sợ hãi.
Cung phu nhân trong lòng âm thầm đắc ý vì kế kim thiền thoát xác của mình, còn chưa kịp khoe khoang thì bỗng nhiên phía sau vang lên một tiếng “bịch”.
Cung Khanh vừa quay đầu lại thì chỉ nhìn thấy thị nữ Vân Thường đã nằm trên đất, phía sau có ba người đàn ông cao to đang đứng.
Trong lòng nàng kinh sợ, vừa định kêu cứu, thì trước mắt có tấm vải đen đưa tới. Một mùi kỳ lạ nhức mũi xông thẳng vào mặt, chốc lát nàng thấy trước mắt là một màu đen kịt. rồi ngất đi.
Ba kẻ kia thân hình vạm vỡ, tên cầm đầu cao to cường tráng, đeo mặt nạ Chúc Long.
“Khố Địch, bỏ mặt nạ của chúng ra xem thế nào.”
Một người cúi xuống, lấy mặt nạ của năm người ra, một người khác cầm đèn lồng chiếu vào.
Cung phu nhân vì đề phòng chồng sinh tật, nên thị nữ trong phủ đều chọn mua những người có dung mạo tầm thường, để tránh thu hút sự chú ý của Cung Cấm Lan. Cho nên khi mặt nạ của Vân Thường, Vân Điệp và Vân Hùy lần lượt được tháo ra, kẻ tên Khố Địch không kìm được thất vọng. Rõ ràng nhìn sau lưng toàn là những cô nương thân hình thon thả, vậy mà không ngờ nhan sắc lại thảm hại thế này.
Khi tháo đến mặt nạ của Cung phu nhân thì hắn ta càng thất vọng hơn: “Đây đúng là một người đẹp, chỉ đáng tiếc đã già mất rồi.”
Hắn ta vội vàng tháo nốt chiếc mặt nạ xuất thủy phù dung của Cung Khanh.
Mặt nạ vừa được tháo ra, hắn hít vào một hơi thật sâu, yên lặng một lát rồi kêu lên mừng rỡ: “Lão đại, đây đúng là một tuyệt sắc giai nhân.”
Tên đó nghiêng người nhìn một cái rồi nói: “Mang đi.”
Lập tức có một tên nghiêng người cõng Cung Khanh lên lưng, Khố Địch cầm đến một chiếc áo choàng phủ lên người nàng.
Ba tên đàn ông to lớn biến vào trong một căn viện nhỏ gần cửa sau Đăng Nguyệt lầu, không lâu sau, một tên trong bọn họ đẩy ra một chiếc xe đẩy tay.
Cung phu nhân sau khi hôn mê một lúc thì bị ai đó lắc cho tỉnh lại, nhìn kỹ hóa ra là Cung Phúc Quý, lại nhìn thấy mình đang nằm trên đường, Văn Diệp, Văn Hùy, Văn Thường đều nằm đấy, chỉ có nhi nữ Cung Khanh là không thấy đâu liền … khóc kêu to: “Mau dẫn người đi tìm tiểu thư, tiểu thư bị bắt cóc rồi.”
Cung Phúc Quý lo toát mồ hôi, vội vàng dặn dò kẻ dưới: “Lưu Căn, ngươi mau về phủ gọi người đến đây, Cửu Lâm, ba người các ngươi chia nhau đi tìm tiểu thư, nhanh lên.”
Độc Cô Đạc vốn đang đứng đợi ở lầu một, sau thấy Cung Phúc Quý cũng dẫn người lên lầu hai, liền vội vàng bám theo, theo đến cửa sau, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Cung phu nhân sau khi bỏ mặt nạ ra, Độc Cô Đạc vừa nhìn đã nhận ra là phu nhân của Cung Cẩm Lan, liền tiến lên phía trước thi lễ: “Cung phu nhân, xin hỏi xảy ra chuyện gì?”
Cung phu nhân vừa nhìn đã nhận ra là hai kẻ lạ mặt bám theo mình lúc trước, vừa lo vừa giận hét lớn: “Các ngươi là ai?”
Độc Cô Đạc vội càng tháo mặt nạ: “Tại hạ là Độc Cô Đạc, còn vị này là tướng quân Tả Vệ cấm vệ quân Nhạc Lỗi.”
Cung phu nhân đã gặp Độc Cô Đạc vài lần nên nhận ra chàng ta, bèn khóc nức nở: “Nữ nhi của ta bị bắt cóc rồi, xin hai vị khẩn trương tìm giúp, tiện thiếp vô cùng cảm kích.”
Nhạc Lỗi nói: “Phu nhân đừng lo, tại hạ sẽ cho người lập tức đi tìm.” Vừa nói xong, chỉ thấy hắn thân hình lắc nhẹ, nhảy qua bức tường đối diện, thêm vài bước nữa đã biến mất vào trong bóng đêm.
Cung phu nhân giương mắt đờ đẫn, lần đầu tiên nhìn thấy một người võ nghệ cao cường thi triển rõ ràng ngay trước mắt.
Nhạc Lỗi ngay lập tức điều hơn trăm túc vệ quân trên phố Trường An đến phố Hộ Thành tìm kiếm, sau khi bố trí xong xuôi liền lên ngựa chạy về phía thành phòng vệ, thông báo bốn của phải tìm kiếm nghiêm ngặt người ra khỏi thành. Điều làm chàng lo lắng nhất là bọn cướp có thể đưa người ra khỏi thành ngay trong đêm.
Khi phi ngựa đến thành phòng vệ, Nhạc Lỗi rút lệnh bài giắt ở thắt lưng ra, nói rõ mục đích đến.
Trư